Thường Gia Vĩ đi ở phía trước đám người muốn cướp trước ai đó chạy về trong bệnh viện.
Không tin cái tên chặn đường đó, có thể bằng không tưởng tượng đột nhiên biến ra bữa sáng được. Hơn nữa, trước khi Tào Dũng đến không thể nào biết bọn họ muốn đi mua bữa sáng còn chưa ăn sáng.
Vội vã chạy về phòng nghỉ tầng hai khoa cấp cứu, đẩy cửa đi vào, đập vào mắt đầu tiên là Quan bạn học miệng đang cắn một cái há cảo chiên.
Mắt Thường Gia Vĩ tròn xoe: "Cậu tỉnh rồi?"
Bác sĩ Quan là quá mệt, sau khi về chỉ có thể mượn giường phòng nghỉ bệnh viện người ta chợp mắt một chút, đợi đến lúc lại bị người ta gọi dậy ăn sáng.
"Ừ." Bác sĩ Quan ăn đến bất diệc nhạc hồ (vui không sao tả xiết) ậm ừ đáp lời.
"Bữa sáng cậu ăn ở đâu ra?" Thường Gia Vĩ rảo bước đi đến trước bàn ăn của anh hỏi. Rất nhanh, anh nhìn thấy trên bàn bày đầy đủ loại điểm tâm sáng tinh tế, có bánh bao thịt rau kiểu Trung, có sandwich kiểu Tây, thậm chí phối kèm cà phê trà lá. Đĩa há cảo chiên bác sĩ Quan ăn, là vỏ vàng rộm, thịt gạch cua.
Cả bàn này, phân minh là trình độ bữa sáng tửu lầu cao cấp, tuyệt đối không thể nào là mua ở quán ăn sáng gần bệnh viện.
"Đương nhiên không phải tôi mua." Bác sĩ Quan nuốt xuống miếng há cảo gạch cua nước thịt đầy đặn thơm ngon tuyệt khẩu đó, mặt đầy hạnh phúc cười nói.
Đối với bác sĩ mà nói, thật sự là sau khi cấp cứu thành công bệnh nhân được ăn một bữa ngon lành nghỉ ngơi, là sự hưởng thụ tuyệt vời nhất.
"Ai mua?" Giọng Thường Gia Vĩ trầm thấp lo lắng.
Nhất thời không lưu ý đến ẩn ý trong lời anh, đũa trong tay bác sĩ Quan tùy tiện chỉ, điểm vào bóng người cách đó không xa nói: "Họ mua đến, nói là bác sĩ Tào đặt."
Cách đó không xa ngồi là Tống Học Lâm và Phan Thế Hoa bạn học đi cùng Tào Dũng.
Đầu óc Thường Gia Vĩ hoàn toàn ngơ ngác một chút, vạn lần không ngờ thật sự là cái tên chặn đường đó mua.
Chính xác mà nói chuyện như vậy không thể nào là Tống Học Lâm và Phan Thế Hoa bạn học có thể nghĩ đến. Dù sao hai người này còn trẻ, kinh nghiệm xã hội không đủ, không biết lắm lúc này nên làm thế nào để làm một người đàn ông lịch thiệp chu đáo.
Người có ý nghĩ này chỉ có thể là Tào Dũng cũng như vị quý ông tốt bụng ở xa tận thủ đô kia.
Trên xe khi nói chuyện điện thoại với họ, Đào Trí Kiệt đề nghị: "Tối qua họ rất vất vả, các cậu mang bữa sáng qua cho họ, để họ ăn nhiều một chút không sao."
Tào Dũng thẳng thắn trả lời mình sớm có dự định này: "Tôi gọi điện thoại cho Tống tiên sinh rồi, nhờ chú ấy lo liệu giúp tôi bữa sáng đưa đến khoa cấp cứu bệnh viện của cô Nguyễn."
Nghe thấy ba mình phải bỏ công sức, Tống Học Lâm có thể tưởng tượng tâm trạng ba mình sắp bay lên rồi. Ba Tống là người làm ăn, thật sự mong sao lúc này có bác sĩ đến tìm đến dắt mối để khách sạn tửu lầu dưới trướng ông có thể lộ mặt trên truyền thông, ké được sự vẻ vang như ý của tin tức điểm nóng. Sự tuyên truyền này tuyệt đối tốt hơn bình thường đầu tư bao nhiêu tiền quảng cáo.
Cho nên bữa sáng của các bác sĩ sáng nay ba Tống bao trọn gói.
"Rất ngon." Bác sĩ Quan, Trịnh nãi nãi, Trịnh Lệnh Huy, Tào nãi nãi vân vân tất cả mọi người đang khen bữa sáng.
Thường Gia Vĩ u sầu tìm cái ghế lạnh ngồi xuống.
Bác sĩ Quan cuối cùng nhớ ra lời anh nói đi mua bữa sáng, hỏi: "Bữa sáng cậu mua đâu?"
Thường Gia Vĩ bực dọc: Cậu không phải đang ăn đồ của người ta chặn đường sao?
Cửa ra vào, bạn nhỏ Tào Trí Nhạc cầm sữa bò xuất hiện.
Bác sĩ Quan nhìn thấy sữa bò trong tay bạn nhỏ, hiểu ra điều gì nói với Thường bạn học: "Cậu đi mua sữa bò cho trẻ con à."
Thường Gia Vĩ suýt chút nữa muốn thổ huyết, trước đây sao không biết Quan bạn học này có thể ngu đến mức này.
Đề xuất Cổ Đại: Ta Thật Sự Không Mở Hắc Điếm Mà