Hiện trường im lặng đến mức rơi cây kim cũng có thể nghe thấy.
Ngay sau đó, đám người này vây quanh bố cô.
"Lão Tạ, cậu ta nói là thật sao?"
"Con gái ông thi Quốc Hiệp, ông và Tôn Dung Phương không nói cho chúng tôi biết?"
"Không cho chúng tôi biết, ông đây là sợ cái gì?"
Nghe thấy lời này, Tạ Trường Vinh vươn cổ tức giận: Ông sợ cái gì? Ông có thể sợ cái gì? Phải hỏi đám người này đang sợ cái gì? Sao còn sợ con gái ông học trường y hơn cả ông?
"Không phải, Lão Tạ, tại sao ông không nói cho chúng tôi biết chứ?"
"Tại sao tôi bắt buộc phải nói cho các người biết?"
"Ông nói cho chúng tôi biết thì—— chúng tôi có thể chúc mừng."
Muốn chúc mừng thì chúc mừng, tại sao bây giờ biết không thể chúc mừng trước mà cứ truy hỏi ông không nói.
Là một câu hỏi hay, hiếm khi bố cô lần này uống say xong não vẫn còn trực tuyến. Có thể là vì hôm nay đám người này nhìn thấy biểu hiện của con gái ông quá nằm ngoài dự liệu của Tạ Trường Vinh.
"Chúng tôi tưởng——"
"Các người tưởng cái gì?"
"Không nói là vì các người đi cửa sau sao?"
Hả?! Trên mặt Tạ Trường Vinh hiện lên một dấu chấm than to đùng. Ông nếu có bản lĩnh này cho con gái đi cửa sau, năm xưa vợ ông sẽ không thi trượt trường vệ sinh rồi. Đám người này vừa nãy cứ nói ông không có bản lĩnh hại vợ ông thi trượt trường vệ sinh, kết quả có thể nghĩ ra Tạ Trường Vinh ông có bản lĩnh này cho con gái vào trường y xếp hạng nhất toàn quốc.
Não của những người này bị sao vậy?
Không ngờ đám người này lý lẽ hùng hồn nói cho cái suy nghĩ này của mình: "Ông và Tôn Dung Phương không phải có họ hàng làm bác sĩ sao?"
Đây là nói đến nhà Chu Nhược Mai rồi.
Đám bạn thanh niên trí thức này của bố mẹ cô biết bà dì họ nhỏ của cô, thật khiến người ta bất ngờ. Bà dì họ nhỏ của cô lúc đầu xuống nông thôn địa điểm và thời gian có khoảng cách với bố mẹ cô, theo lý mà nói, những người này không thể nào biết.
"Sao các người biết?" Tạ Trường Vinh cũng kinh ngạc, hỏi họ.
Vợ ông hồi đó nơi làm việc sinh sống cách xa bà chị họ Chu này, không có qua lại, không thân, chưa từng nhắc với người ta. Trên thực tế, Tôn Dung Phương lúc đó chưa từng nhắc với ông cũng như những người khác về hai bà chị họ Chu này.
Tạ Trường Vinh thực ra khổ tâm nhất phẫn nộ nhất là, sau này người ta so sánh ông và Đinh Ngọc Hải, nói ông không giống Đinh Ngọc Hải có thể hộ tống vợ ông vào trường vệ sinh, vấn đề lớn nhất nằm ở chỗ ông lúc đó căn bản không biết có một người như vậy.
Sự căm hận của ông đối với Đinh Ngọc Hải bắt đầu từ đây. Chỉ có cầm thú áo trắng, mới không làm bác sĩ tử tế, mà chuyên đi làm chuyện trai gái đi cửa sau.
Đám người kia bị ông hỏi một câu, biết mình lỡ miệng, từng người một biện giải: "Có thể Tôn Dung Phương giấu ông, sợ trong lòng ông bị tổn thương."
"Không." Điểm này Tạ Trường Vinh tin tưởng vợ mình. Nguyên nhân là bao nhiêu năm trôi qua, lời Tôn Dung Phương mắng ông chưa bao giờ ít đi, vì chuyện này thật sự muốn mắng ông đã sớm mắng rồi.
Hơn nữa thông tin đám người này biết được rõ ràng có sai sót, nếu là vợ ông tiết lộ, sẽ biết bản lĩnh nhà Đinh Ngọc Hải chỉ đến thế thôi, đâu thể cho con gái ông vào Học viện Y khoa Thủ đô.
"Các người nói hắn có thể giúp con gái tôi đi cửa sau? Bản thân hắn bây giờ đang ngồi tù rồi." Tạ Trường Vinh đối với việc Đinh Ngọc Hải ngồi tù là hả hê nhất, dương dương tự đắc nói.
Hiện trường lại lần nữa im lặng, im lặng đến mức đám người này dường như chết hết rồi.
"Tại sao các người không nói chuyện?" Tạ Trường Vinh quay đầu tỏ vẻ không hiểu đám người này sao lại biến thành câm.
Trong ấn tượng, những người này xưa nay vô cùng khéo ăn khéo nói. Cho nên ông và vợ ông muốn đến tham dự loại tụ họp này trong lòng có áp lực. Biết nói chuyện, bản chất là biết chém gió. Biết chém gió phải có cơ sở, cơ sở là thực lực.
Đề xuất Huyền Huyễn: Đổi Linh Thú: Nuôi Mèo Con Để Cùng Chơi