Có thể giành được một vị trí trong ngành nghề do nam giới chủ đạo, đều là nữ trung hào kiệt, giống như Mộc Quế Anh không thua kém đàn ông cầm quân.
Trong lòng Tạ Uyển Oánh không khỏi dâng lên cảm giác khâm phục, trong lòng tràn đầy mong muốn khi nào có thể gặp mặt vị nữ đại lão này một lần.
Đám cưới vừa kết thúc, người của chủ nhà có thể tạm thời chưa kịp đi hết, có lẽ lúc này vào trong sảnh tiệc cưới bên trong khách sạn có thể gặp mặt một lần.
Nhìn ra sự hứng thú tràn ngập trên mặt cô, Bác sĩ Quan và Thường Gia Vĩ cũng hào hứng bừng bừng, muốn đưa cô vào trong thử vận may.
Ba người xoay người đi vào bên trong khách sạn.
Khách sạn Hào Văn Sâm là một trong những địa điểm được người dân tỉnh thành ưa chuộng nhất để tổ chức tiệc cưới lớn gần đây, diện tích rất lớn. Từ tầng một đến tầng ba toàn là các sảnh tiệc lớn nhỏ, ngày lành tháng tốt thì gần như kín chỗ.
Như hôm nay, hai sảnh tiệc lớn nhất tầng một bị hai đám cưới bao trọn. Vị trí hai sảnh tiệc lớn, sau khi vào cửa chính có thể thấy là vừa khéo cửa đối diện cửa. Do bảng chỉ dẫn địa điểm đám cưới dựng ở cửa tạm thời chưa dỡ bỏ, có thể thấy, rẽ trái đi là sảnh lớn đám cưới nhà họ Trịnh, rẽ phải đi là tiệc cưới nhà họ Tăng và nhà họ Lý.
Bố cô đi tham dự tiệc đầy tháng của bạn, nghe chú Chu nói là ở sảnh tiệc tầng hai.
"Đi, đi gặp thầy Nguyễn trước." Bác sĩ Quan dẫn cô rẽ trái nói.
Tạ Uyển Oánh trước mặt hai vị tiền bối, đang không biết mở miệng thế nào nói muốn đi gặp người cha bị nói là uống say. Trong lúc do dự, bị hai vị thầy kéo đi rồi.
Trên đường rẽ trái vào hiện trường đám cưới nhà họ Trịnh, nhận được điện thoại của cháu gái họ nhỏ Tiêu Đóa Đóa trước.
"Cô ơi chưa ngủ ạ." Tiêu Đóa Đóa phát hiện cô nghe điện thoại, vui vẻ reo lên.
Thượng Tư Linh mắng con gái: "Con làm cô con thức giấc rồi."
"Không đâu không đâu, con nghe thấy tiếng, cô đang ở bên ngoài không có ngủ." Cô bé thông minh nói với mẹ mình.
Thượng Tư Linh nghi ngờ con gái mình có phải ảo giác rồi không, giờ này đêm khuya Tạ Uyển Oánh sao có thể ở bên ngoài.
"Cô ơi, con nói với cô, con xin được chữ ký rồi." Bạn nhỏ là tối nay gặp chuyện vui hưng phấn quá độ, muốn tìm người chia sẻ tin vui bèn gọi cho biểu cô Tạ.
Chữ ký gì? Tạ Uyển Oánh nghi vấn. "Cô ơi cô biết mà, tối nay con và mẹ đến tham dự đám cưới, có một sao nhí ở đó. Con xin được chữ ký của cậu ấy rồi, bây giờ về nhà, con phải để chữ ký của cậu ấy ở đâu cho tốt, lồng vào khung ảnh treo lên tường sao?" Tiêu Đóa Đóa trưng cầu ý kiến của cô. Trong phòng của cô bé mê trai ở nhà đoán chừng trên tường treo đầy ảnh ngôi sao.
"Con thích là được." Tạ Uyển Oánh nói.
"Cô ơi, cô biết cậu ấy tên gì không? Bây giờ con đọc tên cậu ấy cho cô."
Tào Trí Nhạc. Không biết tại sao, trong lòng cô đột nhiên hiện lên ba chữ này. Sau đó, đợi cái giọng nhỏ của Tiêu Đóa Đóa quả nhiên đọc ra ba chữ Tào Trí Nhạc này, suýt chút nữa làm cô kinh ngạc đến ngây người.
Sau đó nhớ lại, sư huynh Tào hai ngày nay mấy lần lộ ra biểu cảm kỳ lạ nhìn cô, quả nhiên là có chuyện giấu.
Sư huynh Tào không nói với cô là có thể hiểu được, đại khái là sợ cô bị ép đến đây gặp bọn Tăng Vạn Ninh thì tâm trạng không thoải mái. Duy chỉ có sư huynh Tào không ngờ bố cô lại đến.
Vào sảnh đám cưới, đầy đất là xác pháo giấy ruy băng đám cưới và các tạp vật khác, khách khứa đã đi vãn, còn lại nhân viên phục vụ khách sạn đang tranh thủ thời gian dọn dẹp. Người của chủ nhà có người ở lại hiện trường nói chuyện tạm biệt với những vị khách còn lại.
Bác sĩ Quan và Thường Gia Vĩ gặp người là hỏi: "Thầy Nguyễn đâu?"
"Vừa đi rồi." Có người trả lời họ.
Quá đáng tiếc. Trong lòng Bác sĩ Quan và Thường Gia Vĩ kêu lên một tiếng. Tối nay vận may của cô dường như kém hơn chút, không gặp được tiền bối lão làng, lại gặp phải đám bạn học cấp ba kia.
Đề xuất Hiện Đại: Lệ Gia, Phu Nhân Lại Đi Hàng Yêu Phục Ma Rồi