Phòng bên cạnh, Tào Dũng nhận được cuộc gọi thúc giục của cháu trai nhỏ.
"Tam thúc, chú bảo chị xinh đẹp đến tham dự đám cưới được không, cháu muốn gặp chị ấy." Tào Trí Nhạc dùng giọng điệu đáng thương nài nỉ.
Không phải không đưa cô ấy đi, mà là bỏ lỡ cơ hội. Cô ấy không đi tham dự đám cưới bạn học, đưa cô ấy đến cùng một khách sạn sẽ gây ra chuyện không vui.
"Tam thúc, chú nói với chị xinh đẹp, cháu sẽ đàn khúc nhạc chị ấy thích trong đám cưới." Để lấy lòng chị xinh đẹp, Tào Trí Nhạc tung ra đòn sát thủ.
Bà nội Tào nghe thấy thế phải giáo huấn chắt trai: "Người ta mời cháu đàn trong đám cưới, là để chúc mừng cô dâu chú rể, cháu đàn cho ai nghe?"
Tào Trí Nhạc bĩu cái miệng nhỏ, chỉ thiếu chút nữa thốt ra câu nói trẻ con không cố kỵ: Sao không phải là đám cưới của chị xinh đẹp chứ?
"Đi ngủ đi." Bà nội Tào bảo cháu chắt chuyển giao ống nghe, bộ dạng khỉ gấp gáp là có chuyện muốn nói với cháu trai.
Tào Trí Nhạc không đi, dựng đôi tai mèo nhỏ lên nghe.
Bà nội Tào mở miệng đi thẳng vào vấn đề: "Hôm qua các cháu đi xem bệnh nhân gì vậy?"
Càng là người làm y lâu năm càng như vậy. Chỉ cần nghe thấy ca bệnh thú vị là hai mắt sáng rực.
Ngay từ khi nghe thấy bà nội sốt ruột đòi ống nghe, Tào Dũng đã đoán được bảy tám phần, bình tĩnh ừ một tiếng, thật sự không muốn tiết lộ quá nhiều. Trong nhà quá nhiều vết xe đổ anh không muốn phạm phải nữa.
Bà nội Tào thấy anh không nói lời nào đoán chừng trong lòng toàn là đề phòng, nói: "Bà không phải bố cháu mẹ cháu không phải anh cả anh hai cháu."
Người già lớn tuổi thế này, sao có thể tranh người với cháu trai.
"Bà chỉ tò mò thôi."
Bà nội Tào bình thường ở nhà nghe người khác kể chuyện về bạn học Tạ không ít, tại sao bỗng nhiên tò mò về chuyện này.
Phải nói đến đầu đuôi câu chuyện.
Tin tức do đồng nghiệp truyền cho bà nội Trịnh rồi truyền đến tai bà nội Tào. Cân nhắc đến việc Bệnh viện trực thuộc số 2 Học viện Y khoa Trọng Sơn không muốn mất mặt. Sẽ không chọn chủ động khuếch đại bê bối nhà mình, đoán chừng chuyện này có con đường lan truyền đặc biệt khác.
Lời của bà nội Tào chứng thực điểm này: "Có người biết cháu ở đây, biết cháu là cháu trai bà, tưởng cháu cùng bà đến tham dự đám cưới, cho nên hỏi bạn già của bà. Họ nói phát hiện tối qua của các cháu nghe huyền hoặc kỳ bí lắm."
Các bậc tiền bối lão làng của hệ thống Y khoa Trọng Sơn cũng cho rằng huyền hoặc, có thể thấy nếu không làm CT, bác sĩ bình thường thật sự không ai nghi ngờ đến Túi Thừa Meckel.
Bạn học Tạ vừa khéo có "mắt thấu thị" ba chiều, suy đoán chuẩn xác mối quan hệ tương ứng giữa vị trí đau bụng của bệnh nhân và nội tạng, từ đó suy ra chẩn đoán chính xác.
Nếu không có thiên phú, chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm của bác sĩ già từng khám qua loại bệnh nhân này, nghi ngờ nhiều hơn sẽ đảm bảo ít chẩn đoán nhầm hơn.
Đồng nghiệp biết Tào Dũng còn trẻ, không phải bác sĩ Phổ Ngoại Khoa. Vì vậy không nghĩ ra Tào Dũng làm thế nào dẫn người phát hiện ra bệnh hiếm gặp của Phổ Ngoại Khoa.
"Họ hỏi bà có phải cháu ở Ngoại khoa Tiêu hóa cũng rất trâu bò không, bà nói chắc không phải cháu trai bà phát hiện ra đâu."
Bà nội Tào nói đến việc mình tiết lộ năng lực của bạn học Tạ cho bạn già, bà nội Trịnh thốt lên không thể tin nổi.
Người ta không tận mắt nhìn thấy là không tin những thứ thần thánh. Vừa khéo bà nội Tào cũng chưa từng thấy, bà nội Trịnh bèn nói bản lĩnh của bạn học Tạ là do bà nội Tào nghĩ bừa ra.
Trong lòng Tào Dũng chuông cảnh báo kêu vang, hai bà già muốn làm gì?
"Chúng ta muốn tận mắt chứng kiến dáng vẻ cô bé làm phẫu thuật."
Nói ra thì hình ảnh bạn học Tạ làm phẫu thuật gần như chưa từng truyền ra ngoài, dẫn đến những người nghe câu chuyện của cô cảm thấy huyền hoặc không giống thật.
Bà cụ này nói nửa ngày, dám nói mình không động não suy tính lệch lạc, nếu không sao có thể thốt ra lời như vậy.
Tào Dũng nghĩa chính ngôn từ: "Chúng cháu chỉ đến họp thôi, không có kế hoạch làm phẫu thuật cho ai cả." Bà nội Tào thấy đứa cháu trai này không dễ lừa a.
Đề xuất Hiện Đại: Vì Người Dân Thế Giới Tiểu Thuyết Dự Báo Thiên Tai