Tống Học Lâm quay đầu lại, miệng cắn hút một ngụm sữa hộp mua ở bên ngoài, dùng tư thế như vậy diễn giải một loại đáp án.
Rất khẳng định, đây là chứng bụng cấp, rất khẳng định, đây không phải Cấp Tính Lan Vĩ Viêm. Chứng bụng cấp có phải toàn bộ cần phẫu thuật hay không, đáp án chắc chắn là: Không phải.
Đây là đáp án của Tống bác sĩ rồi. Tống bác sĩ biết là cái gì, không cần nói, đi mua đồ ăn về là nói cho cậu biết tạm thời bệnh nhân cũng không cần xử lý phẫu thuật khẩn cấp.
Có thể không cần phẫu thuật, kết quả để bệnh nhân nằm trên bàn mổ, thì vấn đề quá lớn rồi.
Không cần phẫu thuật khẩn cấp thì, bệnh nhân có phải tình trạng thuộc loại không nguy cấp không cần xử lý không?
Cũng là sai đến thái quá.
Sở dĩ bốn người bọn họ đến đây nhìn thấy tình hình bệnh nhân thế này lại phẫn nộ như vậy, nằm ở chỗ làm cho bệnh nhân bị Thoát Thủy, Thoát Thủy cũng sẽ chết người đấy. Nhưng phác đồ điều trị Thoát Thủy không phải là phẫu thuật.
Phẫu thuật không phải thuốc vạn năng. Đối với bệnh nhân quan trọng nhất là biện pháp điều trị chính xác, dựa trên chẩn đoán y tế chính xác.
Bác sĩ Tiền, bác sĩ Cố và Tăng Vạn Ninh đứng bên cạnh nhìn hành động của bốn người bọn họ, sắc mặt càng ngày càng khó coi.
"Anh nghe thấy họ nói gì không?" Bác sĩ Tiền kéo kéo áo blouse trắng của bác sĩ Cố.
Những thứ nghe được thì nhiều lắm. Đầu tiên phải xác định là, người đàn ông kia gọi điện thoại cho ai, nói muốn chuyển viện trực tiếp có thể tìm chủ nhiệm bệnh viện tỉnh chủ nhiệm Đệ Nhất Phụ Thuộc? Chủ nhiệm hai bệnh viện lớn có thể nể mặt người đàn ông này? Không thể không nói người đàn ông này mặt mũi thật lớn, có thể là ai?
Nhãn cầu bác sĩ Cố cứ bám riết lấy ngũ quan của Tào Dũng, dường như có chút ấn tượng với khuôn mặt này, nhưng không thể nhớ ra tên.
"Bác sĩ Tăng, anh ta là ai?" Sự việc quá gấp, bác sĩ Cố mạnh mẽ quay đầu, cùng với ánh mắt của bác sĩ Tiền là gấp đến mức cùng muốn túm lấy cổ áo Tăng Vạn Ninh rồi.
Giọng nói run rẩy của Tăng Vạn Ninh thốt ra: "Bác sĩ Tào Dũng."
"Bác sĩ Tào Dũng?" Bác sĩ Tiền nghĩ ngợi, cái tên này nghe quen quen.
Đám người này ngay cả nói tên Tào Dũng cũng không nhớ ra là ai sao? Trong lòng Tăng Vạn Ninh than khóc đêm nay mình gặp phải thứ kỳ quặc gì thế này.
"Anh ta là bác sĩ bệnh viện nào ở đâu?" Bác sĩ Tiền cuối cùng cũng ý thức được giọng nói người này không phải người địa phương có thể là bác sĩ nơi khác, hỏi.
"Quốc Hiệp." Tăng Vạn Ninh phun ra hai chữ nặng tựa ngàn cân.
"Quốc Hiệp? Quốc Hiệp nào?"
Hai người này ngốc rồi sao? Không phải, hai người này là bị chấn động đến ngơ ngác rồi. Bác sĩ Tiền và bác sĩ Cố giống như bị sét đánh trúng, cuối cùng cũng nhớ ra nhân vật này là ai. Tào Dũng của Quốc Hiệp, thật sự có thể nói là nhân vật không ai không biết trong giới y học. Không nói đến hai chữ Quốc Hiệp nhất thời có chút khó liên tưởng, là do trên đời người trùng tên trùng họ nhiều, hơn nữa, ai có thể ngờ nhân vật lừng lẫy đại danh sẽ đột nhiên xuất hiện ở khoa Cấp cứu bệnh viện bọn họ thăm bạn học của Tăng Vạn Ninh.
"Cậu và bác sĩ Tào Dũng quen biết sao, bác sĩ Tăng?"
Sớm biết bác sĩ Tăng và bác sĩ Tào quen biết, có khối người muốn mượn Tăng Vạn Ninh nịnh bợ đại lão.
Tăng Vạn Ninh hai luồng ánh mắt khó diễn tả bằng lời nhìn về hướng Tạ đồng học.
Xác định người này là đại lão Tào Dũng, bác sĩ Cố lo lắng trùng trùng. Hắn vừa nghe lúc Tào Dũng gọi điện thoại tìm người, khẩu khí người ở đầu dây bên kia còn lớn hơn, hẳn là đại lão Ngoại Tổng hợp, nếu không thì không giải thích được Tào Dũng phải khiêm tốn thỉnh giáo đối phương trong điện thoại như vậy.
Chỉ nhớ trong điện thoại nhiều lần nhắc tới cái tên thầy Đàm bác sĩ Đàm.
"Thầy Đàm Quốc Hiệp." Bác sĩ Tiền lặp lại lời này, bất giác đối mắt với bác sĩ Cố, trong mắt viết lên vẻ thấp thỏm, "Là vị đó sao?"
Thầy Đàm Quốc Hiệp thật sự chỉ có vị đó thôi, đại lão Phúc Khang Kính đứng đầu trong nước.
Đề xuất Ngọt Sủng: Anh Ơi, Em Đã Yêu Anh Rồi