"Bệnh nhân không phải bạn học của cậu sao, bác sĩ Tăng?" Bác sĩ Tiền cầm ống nghe, tai nghe thấy người ở đầu dây bên kia bỗng nhiên im lặng, đành phải tiếp tục truy hỏi.
Trong lòng Tăng Vạn Ninh có một ngàn câu chửi đổng đang xếp hàng chờ lên sóng.
"Bác sĩ Tăng, cậu nói một câu đi, phải, hay là không phải." Bác sĩ Tiền thực ra nghe ra là phải rồi, nếu không đối phương sẽ không im lặng thành như vậy, thế là cảnh cáo đối phương nói, "Là bạn học cậu thì tốt xấu gì cậu cũng xuống xem người ta quan tâm người ta một chút."
Dù sao đi nữa, làm người làm việc công phu bề ngoài phải làm cho đủ, ai bảo nghề nghiệp cậu theo đuổi là thiên sứ áo trắng.
Tăng Vạn Ninh hoàn hồn lại rồi, biện hộ cho mình: "Tôi không biết tôi có bạn học đang khám bệnh ở khoa Cấp cứu bệnh viện chúng ta, bác sĩ Tiền."
"Bệnh nhân tên là Lâm Mộc Thải, là một nữ bệnh nhân trẻ tuổi. Cậu không biết?"
Thật là A Thải rồi, thật sự chạy đến khoa Cấp cứu bệnh viện bọn họ khám bệnh gây phiền phức cho hắn. Tăng Vạn Ninh cứng miệng nói: "Thật sự không biết."
"Họ nói đã gọi điện thoại cho cậu, cậu rất bận không nhận sao?" Bác sĩ Tiền có nghi vấn.
"Hôm nay tôi bị chủ nhiệm Đinh chúng tôi phái đi nghe tọa đàm, về khá muộn, cả ngày không ở trong khoa, rất nhiều công việc ban ngày cần làm xong vào buổi tối. Tôi bận đến tận bây giờ. Có thể là vì nguyên nhân như vậy, không chú ý đến có cuộc gọi như thế."
"Điện thoại của cậu rất nhiều?" Bác sĩ Tiền âm dương quái khí hỏi lại một câu.
Một nghiên cứu sinh trẻ tuổi mà điện thoại lại nhiều đến mức không nhận?
"Đúng, điện thoại rất nhiều đi." Tăng Vạn Ninh trước sau vẫn cứng miệng, biết đối phương rốt cuộc không làm gì được hắn, đối phương không phải cấp trên của hắn không quản được hắn.
Vốn tưởng rằng nói đến đây sự việc có thể tạm thời kết thúc, tiếp theo chỉ đợi hắn xuống khoa Cấp cứu giả bộ một chút hoàn thành nhiệm vụ thăm bạn học.
Khiến hắn không ngờ tới là, bác sĩ Tiền che ống nghe lén lút hỏi hắn: "Người họ Tạ này và cậu có quan hệ gì? Cậu biết cô ta là ai không?"
Hỏi Tạ đồng học là ai? Hỏi thì hỏi, tại sao giọng điệu của bác sĩ Tiền lại kỳ kỳ quái quái, có vẻ sợ ai đó?
Bác sĩ Tiền là càng ngày càng cảm thấy nhóm bốn người trước mặt không đơn giản, bắt buộc phải hỏi Tăng Vạn Ninh xem tình hình thế nào.
"Cậu không biết cô ta là ai? Sao cô ta biết cậu làm bác sĩ ở đây?" Bác sĩ Tiền chỉ nghe đối phương lại im lặng không nói, phát cáu, "Cậu có lời gì không tiện nói sao?"
Bảo hắn nói gì cho phải?
"Cậu xuống đây đi." Bác sĩ Tiền thấy hắn cứ không nói lời nào như đang úp mở, rất tức giận ra lệnh cho hắn lập tức xuống khoa Cấp cứu.
Tăng Vạn Ninh bĩu môi, nếu không phải nể mặt cảm xúc của bác sĩ Tiền sợ làm lớn chuyện, trong lòng hắn có muôn vàn không tình nguyện sẽ không xuống đâu.
Xuống làm gì? Đi thăm A Thải? Hắn vốn dĩ đã không muốn đi. Vì vậy càng thêm nguyền rủa người ta trong lòng. Vừa nghe điện thoại của bác sĩ Tiền, là Tạ đồng học nói cho bác sĩ Tiền biết quan hệ bạn học giữa A Thải và hắn.
Tạ Uyển Oánh bản thân cũng là bác sĩ giống hắn, sao cô ta không tự mình đi giúp A Thải, nói với bác sĩ Tiền những lời đó để gọi hắn xuống muốn làm gì? Muốn hắn chịu trách nhiệm về bệnh của A Thải sao?
Sắc mặt Tăng Vạn Ninh đen lại, bị bạn gái hắn nói trúng rồi, Tạ đồng học và Triệu Văn Tông giống nhau đều không phải thứ tốt lành gì, muốn dùng đạo đức bắt cóc bọn họ.
Ở khoa Cấp cứu, nghe thấy bác sĩ Tiền gọi bạn học Tăng Vạn Ninh xuống, Tạ Uyển Oánh ngựa không dừng vó gọi điện thoại tìm đến Lý Ngải.
Lý Ngải vừa nói chuyện điện thoại xong với bạn trai, xác định bạn trai không đi gặp A Thải, nghĩ cũng không ngờ tới đột nhiên nhận được cuộc gọi như vậy.
"Tớ đã nói với bác sĩ ở đây rồi, bảo Vạn Ninh qua xem A Thải." Tạ Uyển Oánh trực tiếp nói với đối phương.
Đề xuất Ngọt Sủng: Thiên Kim Bị Vứt Bỏ Của Đám Thiếu Gia Hào Môn Chiếm Hữu