Một lời xin lỗi đừng hòng có, càng đừng nhắc đến việc muốn đối phương để ý xem A Thải có sắp chết hay không.
Phan đồng học là người tỉ mỉ chu đáo, nhìn thấy cảnh này không khỏi nhíu chặt mày, thử tìm một y tá đến giúp đẩy giường bệnh sang chỗ khác.
Y tá cấp cứu rất bận, bị Phan đồng học gọi đến nhìn thấy tình hình xong thì kêu lên một tiếng giải thích: "Cô ấy vốn dĩ không phải nằm ở đây, sao lại đến đây rồi?"
Nghĩ cũng biết, chắc chắn không phải nhân viên y tế đẩy xe giường nằm đến đây để gây thêm phiền phức cho mình. Rốt cuộc nếu bệnh nhân lại nôn mửa khó chịu, phiền phức là của nhân viên y tế.
Phía trước có một chỗ trống khá tốt, một đám người nhà bệnh nhân khác đang đứng ở đó chiếm chỗ không cho họ đẩy xe giường nằm đến đây. Những người nhà đó hùng hồn lý lẽ nói với y tá: "Không được đâu. Cô ta nôn đấy, cô ta vừa nôn, mẹ tôi nhìn thấy sẽ nôn theo."
Lời này vô tình tiết lộ ra chính là đám người này đã đẩy A Thải sang phía nhà vệ sinh.
"Thế này không tốt sao? Cô ta muốn nôn, vào nhà vệ sinh nôn, ở bên cạnh nhà vệ sinh là tiện nhất."
Nhân viên y tế giải thích thêm hai câu thì đám người kia như đàn gà vịt cạc cạc kêu to gọi lớn: "Đã nói rồi, mẹ tôi nhìn thấy cô ta nôn là nôn. Cô cho cô ta đi chỗ khác đi!"
"Ở đây là bệnh viện, bệnh viện không phải nhà các người." Nhân viên y tế không thể không nổi nóng với đám người này, bảo những người này đừng quá ích kỷ tư lợi.
"Cô nói xem làm thế nào? Mẹ tôi nhìn thấy cô ta nôn là nôn. Bác sĩ cô có thể giải quyết vấn đề mẹ tôi nôn, chúng tôi có thể để cô ta ở lại đây, nếu không thì không được."
Y tá cấp cứu đành phải đi tìm bác sĩ khoa Cấp cứu đến: "Bác sĩ Tiền."
Tiếng ồn ào hỗn loạn xung quanh, không nghi ngờ gì làm tăng thêm cảm giác không an toàn của bệnh nhân. A Thải đã sớm bệnh đến mức có chút mơ màng rồi, nghe thấy có người lớn tiếng, mở mí mắt ra giống như con thỏ nhỏ bị kinh hãi, trong ánh mắt tràn đầy sự hoảng sợ phát tác.
"A Thải, không sao đâu, là tớ đây." Tạ Uyển Oánh nắm tay cô ấy nói.
Nhãn cầu A Thải đảo qua đảo lại dường như đang tìm kiếm giọng nói của cô, đáng tiếc một lát sau, mấy người vây quanh quan sát cô ấy đều phát hiện ánh mắt cô ấy phiêu di bất định, đây rõ ràng là ý thức mơ hồ rồi.
Tạ Uyển Oánh sờ da cô ấy thấy hơi khô, sờ trán cô ấy thấy nóng, lại nhìn môi cô ấy tái nhợt và bong tróc.
"Thoát Thủy (Mất nước)."
Phía sau truyền đến hai chữ này do Tống bác sĩ không thích phát biểu ý kiến thốt ra, một chút cũng không bất ngờ. Hiển nhiên, tình trạng của bệnh nhân trước mắt này cũng không thể khiến Tống bác sĩ cảm thấy hài lòng.
Bệnh nhân rõ ràng là bị Thoát Thủy, trong các bệnh nhân chứng bụng cấp (cấp phúc chứng) có triệu chứng nôn mửa lượng lớn thì đây là triệu chứng thường gặp đến mức sắp thành thường quy.
Gặp phải loại bệnh nhân này, thủ đoạn xử lý thường quy nhất trên lâm sàng là kịp thời bù dịch. Tay trái A Thải đang cắm kim, treo một chai dịch truyền ở trên.
Phan đồng học xoay chai dịch trên giá truyền dịch ra mặt chính để kiểm tra xem là thuốc gì, lầm bầm một câu: "Chỉ là Bồ Đào Đường (Glucose)."
Là sinh viên y khoa đã thực tập trên lâm sàng hơn một năm, từng đi luân chuyển khoa Tiêu hóa, Phan đồng học ít nhiều biết thế nào là Thoát Thủy và cách xử lý Thoát Thủy.
Nói đến Thoát Thủy, có phân loại. Chia thành Thoát Thủy ưu trương, đẳng trương, nhược trương, căn cứ phân chia là dịch cơ thể bên trong cơ thể người mất natri nhiều hay mất nước nhiều, tỷ lệ mất đi của hai cái này cái nào nhiều cái nào ít.
Bù nước không đúng cách cũng rất chết người.
Nếu bệnh nhân là Thoát Thủy nhược trương, bản thân đã là không đủ natri, anh lại chỉ bù đường hoặc bù nước cho bệnh nhân, hiển nhiên chỉ làm nặng thêm triệu chứng Thoát Thủy của bệnh nhân. Bác sĩ thận trọng, sẽ thỉnh thoảng quay lại kiểm tra chỉ số máu cho bệnh nhân, xem tình hình bệnh nhân để điều chỉnh phác đồ truyền dịch.
Đề xuất Xuyên Không: Khoái Xuyên: Địa Phủ Cầu Ta Đến Nhân Gian Tiêu Trừ Chấp Niệm