Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 3252: Nhìn Ra

Người này thật biết diễn. Thật sự muốn mời đại lão người ta ăn cơm, đâu có thể nào bây giờ mới hẹn. Tất cả những người sáng mắt có mặt tại đây đều nhìn ra được nghe ra được.

Đàm Khắc Lâm có lẽ hơi nể mặt đối diện là chủ nhiệm của bệnh viện danh tiếng, mới nán lại đây qua loa một chút. Bây giờ nói xong vài câu, ai cũng không muốn ở lại đây nữa.

Tìm cớ muốn đi, Thi Húc liếc mắt nhìn ra xa thấy chiếc taxi đỗ bên đường, ngạc nhiên vui mừng nói: "Bác sĩ Tào?"

Tào Dũng bước xuống từ taxi, do phải tiếp tục đi xe mà trên xe lại có hành lý, dứt khoát bảo tài xế đợi một chút, sải bước nhanh đến gặp mặt đồng nghiệp trước.

"Không phải cậu nói vừa đến sân bay sao?" Nhớ lại nội dung trong điện thoại, nhóm Thi Húc ngạc nhiên vì tốc độ đến của anh.

"Chỗ các anh cách sân bay không xa, tiện đường bảo taxi lái đến đây, xem có thể gặp được các anh không." Tào Dũng giải thích đôi câu. Thực tế là khi anh vừa định đưa người già trẻ nhỏ đi thì gặp bạn già của bà nội Tào đích thân đến sân bay đón khách, cho nên anh có thể trực tiếp qua đây gặp mặt những người khác.

Khi mấy người nói chuyện, chủ nhiệm Đinh và Tăng Vạn Ninh đứng bên cạnh ngầm quan sát vị đại lão Ngoại Thần kinh trẻ tuổi này.

Mắt thấy Tào Dũng phong độ nhẹ nhàng, nhân tài tuấn tú, ăn mặc thời thượng lại toát ra vẻ "ngầu" đầy chất Tây, thu hút sự chú ý.

Tăng Vạn Ninh tức thì nhớ lại chuyện bàn luận trong vòng bạn bè, trong số sinh viên y khoa toàn quốc chỉ cần muốn vào Ngoại Thần kinh nỗ lực thì không thể thiếu việc sùng bái con người Tào Dũng này. Chưa kể, Tào Dũng năm đó từng cứu người ở quê hương Tùng Viên của họ và lên tin tức lớn.

Người bạn đồng hương Khổng Vân Bân kia của hắn từng nhắc tới, làm bác sĩ phải như Tào Dũng thế này, một từ thôi: Tiêu sái tự như.

Đại lão Tào Dũng làm phẫu thuật là bác sĩ thiên tài quá mức phóng khoáng như ý.

Miệng Tăng Vạn Ninh bất giác lắp bắp một chút, muốn mở miệng gọi một tiếng đại lão để bắt quàng làm họ, nhưng gọi không ra lắm. Trong mắt hắn, vị đại lão Tào Dũng này hiển nhiên phong cách vô cùng cao sang, không phải ai cũng có thể gọi đến để bắt quàng làm sang.

Mắt hắn đành phải liếc sang nhìn chủ nhiệm Đinh bên cạnh. Theo thói quen của chủ nhiệm Đinh, lúc này đáng lẽ phải chủ động chào hỏi Tào Dũng, người như vậy, để nói chuyện quan hệ. Điểm kỳ lạ xuất hiện rồi, cả nửa ngày hắn không thấy chủ nhiệm Đinh nói câu nào. Chủ nhiệm Đinh giỏi giao tiếp bỗng nhiên biến thành kẻ câm vậy.

Trái ngược với điều đó là, sau khi Tào Dũng đến, ánh mắt sắc bén rất nhanh quét qua khuôn mặt người lạ. Chủ yếu là cái đầu nửa hói vô cùng đặc sắc cộng thêm khuôn mặt của chủ nhiệm Đinh rất dễ thu hút sự chú ý của anh.

"Đây là ai?" Do không phải nhân vật trong cùng vòng tròn Ngoại Thần kinh, Tào Dũng không nhận ra hai người lạ còn lại có mặt tại đây, đành phải hỏi đồng nghiệp.

"Là chủ nhiệm Đinh Từ Hoành và học trò của ông ấy." Thi Húc giới thiệu đơn giản cho anh.

Họ Đinh. Trong ánh mắt Tào Dũng lóe lên một cái.

Tạ Uyển Oánh đứng đối diện đọc được từ ánh mắt của Tào sư huynh, Tào sư huynh có thể cũng giống như cô nhìn ra mối quan hệ gia đình tiềm ẩn nào đó của đối phương.

Chủ nhiệm Đinh tránh né ánh mắt người khác, cúi đầu như đang quan sát kỹ thời gian trên đồng hồ đeo tay nói: "Thời gian muộn thế này rồi."

Đối phương chủ động nói muốn cáo từ vốn là tốt nhất. Nhưng hiện nay, ngay cả Đàm Khắc Lâm cũng lờ mờ có thể nhìn ra chút điểm không đúng.

Đợi đến khi Đinh Từ Hoành dẫn người rời đi, Đàm Khắc Lâm trực tiếp hỏi: "Bác sĩ Tào, cậu quen ông ta?"

"Tôi nhận ra, còn sẽ hỏi các anh ông ta là ai sao?" Tào Dũng cười một cái, nói.

Quỷ mới tin lời cậu. Đàm Khắc Lâm không khách khí đốp lại anh một ánh mắt, khóe mắt quét sang học trò đang đứng bên cạnh: Em nhận ra?

Bình tâm mà luận thì cô không dám như Tào sư huynh lừa gạt Đàm lão sư, nói: "Không biết có phải là họ hàng của họ hàng nhà em không, người ta không nhận."

Đề xuất Cổ Đại: Cùng Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Tiên Hôn Hậu Ái
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện