Bác sĩ Charlie lầm bầm giải thích vài câu: Ca bệnh này khá đặc biệt, đại ý là đưa cho Tào Dũng anh xem có thể không có tác dụng gì, đưa cho người nào đó xem có thể có chút tác dụng.
"Bệnh án gì?" Tào Dũng hỏi lại.
Liên quan đến quyền riêng tư của bệnh nhân không thể nói lung tung, dù là đối mặt với đồng nghiệp nổi tiếng, đây là quy tắc nghề nghiệp của một bác sĩ. Bác sĩ Charlie nhắc lại.
"Ông không nói không sao. Lát nữa cô ấy mở hòm thư ra cần phải đưa cho tôi xem qua." Tào Dũng thông báo cho đối phương, đây là người của anh, đối phương muốn vòng qua anh làm chuyện gì đều là si tâm vọng tưởng.
Bác sĩ Charlie trông có vẻ cũng là một người tính khí cứng rắn, nói một câu "ok", giống như vò đã mẻ lại sứt, quay người bỏ đi.
Tạ Uyển Oánh chỉ biết, mắt thần mèo của bác sĩ Tống bên cạnh híp lại cười một cái.
Nói ra thì lạ, bác sĩ Charlie biết rõ cô là sinh viên y khoa, không thể nào đọc bệnh án một mình. Bất kể trong nước hay nước ngoài, thông lệ là bệnh nhân xin hội chẩn trong nước quốc tế, hoặc là bệnh nhân tự mang bệnh án đi đất khách quê người cầu y. Nếu là vế trước, nên có đơn hội chẩn gửi đến mới phải.
Bác sĩ tư hạ mời đồng nghiệp thảo luận ca bệnh, sẽ không nói gửi email chính thức, gửi email chính thức kèm theo bệnh án bệnh nhân là vi phạm quy định, đưa cho người khác cái thóp tiết lộ quyền riêng tư bệnh nhân. Đa phần là khi gặp mặt trực tiếp nói hoặc là qua phần mềm chat tức thời trên máy tính, khi nói ẩn đi tên tuổi bệnh nhân v.v. thông tin riêng tư, đại khái nói chuyện về điểm khó trong chẩn đoán điều trị bệnh nhân này, lấy chút ý kiến học thuật của đồng nghiệp làm tham khảo.
Bác sĩ Charlie nếu nhìn trúng năng lực của cô, hẳn là cũng sẽ nhìn trúng năng lực của bác sĩ Tống, không thể nào nói chỉ gửi email cho mình cô.
Kết hợp với biểu cảm quỷ dị của bác sĩ Tống, cũng như sự "cường thế" khác thường của Tào sư huynh. Tào sư huynh làm bác sĩ xưa nay nhân tâm nhân thuật lấy bệnh nhân làm chủ, có thể giúp thì giúp, sẽ không từ chối cứng rắn như hôm nay.
Cuối cùng phán đoán lại, bác sĩ Charlie gửi cho cô có thể không phải bệnh án gì.
Bác sĩ Charlie tại sao nói với cô là bệnh án, hẳn là để câu cô nhất định phải mở email ông ấy gửi đến xem kỹ. Dù sao bác sĩ Charlie nhìn ra được cô là người chỉ tâm không tạp niệm với học thuật, sợ là một người bình thường không giao tiếp.
Như cô là sinh viên y khoa, rất bận, về ký túc xá nghỉ ngơi còn không có thời gian, nếu có thời gian chơi máy tính một chút là xa xỉ.
Lên mạng thì, máy tính thời đại đó bản thân hiệu năng không tốt lắm, tốc độ xử lý chậm. Đối với người trọng sinh như cô, máy tính cổ lỗ sĩ này khiến người ta muốn bứt tóc, đầy rẫy sự chê bai.
Kết nối mạng phiền phức đến mức nào, 163 quay số lên mạng, tốc độ mạng ký túc xá giới hạn tốc độ rùa bò. Muốn tốc độ mạng nhanh hơn chút, chi bằng đến phòng máy thư viện học tập hoặc ra quán net bên ngoài. Đến phòng máy thư viện phải xếp hàng, siêu khó xếp được chỗ, chính vì vậy hai sư tỷ mua máy tính để lại cho cô. Ra quán net không có thời gian.
Máy tính sử dụng bất tiện, dẫn đến công việc dịch thuật cô giáo Trang liên hệ cho cô không dùng được máy tính. Mấy năm nay, việc cô thường làm nhất là chạy ra bưu điện gần trường gửi lại tài liệu cho người ta.
Thời đại này gần như không có chuyển phát nhanh phục vụ tận nơi, phí chuyển phát nhanh giá trên trời, chỉ có thể chạy ra bưu điện.
Tốc độ mạng không được lại quá đắt đỏ. Mọi người thích dùng máy tính để chat, bỏ đĩa nghe nhạc. Máy tính thời đại đó có ổ đĩa mềm có ổ CD, sạp bán đĩa lậu quanh trường buôn bán tấp nập.
Email cô thật sự rất ít khi mở ra. Có lần trước bác sĩ Diệp của học viện y khoa Trọng Sơn phàn nàn cô, sao không thấy cô trả lời email. Trương đại lão cho cô hòm thư, cô cũng không biết viết email gì qua thì tốt.
Khác với các thầy cô, các thầy cô là có nhiều việc công cần hòm thư xử lý.
Đề xuất Hiện Đại: Thực Tập Sinh Trà Xanh Bạo Lực Mạng Tôi, Tôi Đưa Dao Mổ Cho Cô Ta: Giỏi Thì Lên Mà Làm