Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 3229: Có hứng thú

Vài ngày sau, bác sĩ Charlie đi xong bệnh viện Phương Nam lượn một vòng trở lại, chuẩn bị cùng bệnh nhân về nước.

Trước đó vội đi cho kịp hội nghị học thuật tiếp theo không có thời gian. Bây giờ có chút thời gian, Charlie dẫn theo trợ lý lượn lờ đến Quốc Hiệp tìm người, mỹ danh là tìm đối tác bàn bạc việc công.

Y tá thấy người nước ngoài đến hỏi tìm ai.

"Dr Xie."

Chỉ tìm bác sĩ Tạ thôi sao?

"Bác sĩ Tào, người này không biết tại sao chỉ tìm bác sĩ Tạ." Y tá chạy đi báo tin.

Hai bên nhân mã gặp mặt trong văn phòng.

Bác sĩ Charlie nghi vấn: "Where is she?"

(Cô ấy đâu?)

"Cô ấy và bác sĩ Tào đang ở bên ngoài làm xong việc khác phải đi gặp bệnh nhân." Hoàng Chí Lỗi nói.

Bệnh nhân hôm nay xuất viện trước, tối nay phải bay ra nước ngoài rồi. Cho nên hẹn vài người ra gặp mặt. Gặp bác sĩ Tạ và những người khác là việc nằm trong kế hoạch của bệnh nhân.

Gặp mặt bác sĩ trong bệnh viện, và gặp mặt tư nhân có ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Ví dụ như, có những lời trong bệnh viện không thể nói, anh muốn làm bạn bè quan hệ thân mật với bác sĩ, người ta sẽ tưởng lầm anh muốn hối lộ, sẽ làm khó bác sĩ.

Vồ hụt, bác sĩ Tạ bận rộn thế này vượt quá dự liệu của ông. Bác sĩ Charlie lộ ra một biểu cảm không biết hình dung thế nào.

Chưa hoàn toàn bình phục, ra ngoài gặp mặt không thích hợp. Lâm Giai Nhân hẹn các bác sĩ ở một phòng bao nhỏ trong khách sạn mình ở, mời khách uống trà ăn điểm tâm.

Khách được gặp từng đợt một. Như lúc đầu gặp là nhân viên y tế của bệnh viện Phương Trạch như bác sĩ Đồng, sau đó là các bác sĩ của Quốc Hiệp.

Anh Diệu đích thân lái xe qua, đón nhóm ba người Quốc Hiệp đến khách sạn. Trên đường tiết lộ một tin tức mới nhất, ông Chung bị họ kiện rồi.

Từ khi phẫu thuật bắt đầu vẫn luôn tung tin đồn nhảm bôi nhọ danh dự đương sự, luật sư Phương tự cho là đánh bóng pháp luật sẽ không sao, Anh Diệu ý thức được là chuyện gì xong không định tha nhẹ cho mấy tên này.

Dù sao sau khi phẫu thuật thành công, có khối đại lão khác sẵn sàng đầu tư và chống lưng cho Lâm Giai Nhân.

Đến khách sạn, ba người gặp mặt bệnh nhân.

Lâm Giai Nhân chuẩn bị quà nhỏ cho mỗi ân nhân cứu mạng.

Nếu là vàng bạc châu báu, bác sĩ không nhận. Nghe nói là đồ bệnh nhân tự làm, bác sĩ nhận lấy mở hộp quà ra.

"CD biểu diễn cá nhân của tôi." Lâm Giai Nhân ôm vẻ áy náy nói, "Tôi bình thường chỉ biết kéo đàn, việc khác cơ bản không biết làm, chỉ có thể tặng cái này."

"Cảm ơn. Tôi rất thích."

Không cần nghĩ, bệnh nhân cũng đoán được người nói lời này chắc chắn là bác sĩ Tạ. Lâm Giai Nhân cười hỏi ý kiến hai vị còn lại.

Tào Dũng nói: "Bảo trọng sức khỏe của mình cho tốt. Công việc quan trọng nữa cũng không quan trọng bằng sức khỏe, đừng tùy hứng."

Bác sĩ già lại ca bài ca cũ rồi.

Tống Học Lâm không nói gì, trực tiếp lấy máy CD mình mang theo ra nghe thử xem âm nhạc thế nào.

Xem ra các bác sĩ không ghét quà của cô, Lâm Giai Nhân vui mừng khôn xiết.

Anh Diệu lại đi vào, ghé vào tai cô nói là ai đến.

Biểu cảm trên mặt bệnh nhân rõ ràng sáng lên.

Ba người khác biết ý đi trước một bước.

Lúc đến cửa, quả nhiên gặp Đào Trí Kiệt đang đi tới. Anh Diệu ra rồi, trực tiếp dẫn người đi vào trong.

Ngay sau đó Tạ Uyển Oánh bọn họ đi ra ngoài cửa định lên xe, gặp bác sĩ Charlie đuổi theo.

"Dr Xie." Cuối cùng cũng gặp được cô rồi, bác sĩ Charlie vội vàng hỏi một câu, "Do you know my email address?"

Hỏi là cô đã nhận được địa chỉ hòm thư của ông chưa.

Tạ Uyển Oánh gật đầu.

"I have a case sent to you."

(Tôi có tài liệu bệnh nhân gửi cho cô cô xem xem.)

Đỉnh cấp đại lão như bác sĩ Charlie, bệnh nhân thu nhận phần lớn là ca bệnh khó.

Đề xuất Ngược Tâm: Ta Dùng Một Câu Nói Để Báo Thù
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện