Lại đi đến quán cơm bình dân quen thuộc Tiệm Cơm A Vượng.
Lúc đi vào, thấy bên cạnh quầy thu ngân có bóng người mặc áo sơ mi kẻ sọc đỏ xanh, đẹp trai thời thượng sành điệu, là Tào sư huynh rồi.
Bóng người khác đang đối mặt nói chuyện với Tào sư huynh, dáng người cao gầy, khuôn mặt trắng trẻo thư sinh, tóc mái mới cắt được thổi phồng, cũng sành điệu như vậy, áo sơ mi trắng bạc sạch sẽ, cổ tay không đeo đồng hồ, chân đi đôi giày vải nội địa.
Người này Tạ Uyển Oánh gặp nhiều lần rồi, là ông chủ quán này, họ Chu, cụ thể tên gì, không ai nói với cô. Do từ trước Tào sư huynh thường dẫn cô đến đây ăn cơm, cô và các bạn khác đã sớm nhận ra ông chủ Chu có quan hệ thân thiết với bọn Tào sư huynh thầy Nhậm.
Người làm ăn cơ bản là giỏi nói chuyện, ông chủ Chu cũng vậy, gặp người sẽ tán gẫu vài câu, nói chuyện với bạn bè quen thuộc thì càng là trên trời dưới biển xưng huynh gọi đệ. Duy chỉ có một điểm, không biết có phải ảo giác của cô hay không, vị ông chủ Chu này dù khi cười khóe mắt hơi cong lên, lại như đám mây sầu vĩnh viễn không tan.
Hiển nhiên, trước khi đợi cô đến, Tào Dũng rảnh rỗi không việc gì bắt chuyện với ông chủ Chu.
Hai người đã là người quen, nói chuyện là tin tức trong vòng bạn bè.
"Hôm đó ai ai ai hỏi tôi cậu kết hôn chưa, tôi nói chưa, cậu và Nhậm Sùng Đạt hai người đều chưa." Ông chủ Chu nói.
"Chỉ hỏi bọn tôi thôi sao? Không hỏi cậu?" Tào Dũng hỏi lại.
"Hỏi tôi làm gì? Tôi không làm việc trong bệnh viện. Người ta muốn tìm là soái ca làm việc trong bệnh viện hoặc trường y." Ông chủ Chu hi hi cười giải thích nói, "Nhưng mà tôi nói với họ rồi, đừng có đánh chủ ý lên người cậu, cậu có đối tượng rồi."
Đối với nửa câu đầu của đối phương, trong lòng Tào Dũng không hài lòng lắm, nhíu mày một cái, lời nói thẳng thắn suýt chút nữa mở miệng muốn phê bình đối phương rồi.
"Người đến rồi." Ông chủ Chu vượt qua đám đông phát hiện ra cô đang đứng ở cửa, gọi.
Nghe thấy tiếng này, Tào Dũng vội vàng quay người lại.
"Ăn khuya húp chút cháo, trời nóng, hạ hỏa." Nắm chủ ý cho hai người họ, ông chủ Chu vào bếp lo liệu cháo trắng dưa muối chuẩn bị bưng lên bàn cho họ.
Tạ Uyển Oánh đi qua đi theo sư huynh đến cái bàn trong góc.
Tào Dũng kéo ghế cho cô.
Hai người vừa ngồi xuống không lâu, ông chủ Chu tiên phong bưng cho họ đĩa lạc và dưa chuột trộn lên, mở miệng hỏi tiếp bọn họ: "Bác sĩ Hoàng dạo này không thấy bóng dáng."
Tạ Uyển Oánh hơi kinh ngạc.
Trước đây cô chỉ đi cùng Tào sư huynh, thật không biết Hoàng sư huynh cũng là khách quen ở đây.
"Bác sĩ Hoàng mấy ngày nay khá bận học tập." Tào Dũng châm chước trả lời.
"Học tập? Cậu ta không phải bác sĩ chủ trị rồi sao? Bị ai kích thích vậy?" Ông chủ Chu rất nhanh đọc hiểu ý trong lời nói của anh, cười hỏi.
Có người vì khoa có người mới đến mà chịu động não là chuyện tốt. Nếu để Tào Dũng anh đánh giá, sự kích thích này càng nhiều càng tốt.
"Làm bác sĩ thật khó, thật đau khổ, ngày nào cũng học mãi không hết." Ông chủ Chu bỗng nhiên đồng cảm với bác sĩ Hoàng một phen nói, "Tôi nói lời này cậu chắc không vui, Tào Dũng."
"Không muốn bị nỗi đau khổ này trói buộc thì đừng làm bác sĩ." Tào Dũng nói.
Tào sư huynh về phương diện này vĩnh viễn là nguyên tắc đệ nhất, chưa bao giờ nể mặt ai. Làm bác sĩ là khó, không ai ép cậu nhất định phải đi làm bác sĩ. Nếu muốn làm bác sĩ, chỉ có thể là chấp nhận hiện thực nghề nghiệp này.
Tạ Uyển Oánh ngồi đối diện vừa nghe sư huynh nói chuyện, vừa nhận được cái liếc mắt của ông chủ Chu.
"Tôi tối nay xem tin tức nghe thấy tên cô ấy rồi."
Tạ Uyển Oánh: Chuyện này trước đây chưa từng xảy ra, chẳng lẽ như các bạn trong lớp nói, cô thực sự nổi tiếng rồi?!
Đề xuất Cổ Đại: Phong Lăng Bất Độ