Đám đông không thể chặn ở cổng bệnh viện, dù cho khung giờ này còn rất sớm. Hơn bảy giờ một chút, phần lớn công việc chính yếu nhất của bệnh viện chưa triển khai. Tòa nhà khám bệnh chưa mở cửa, khu nội trú chưa đến giờ người nhà thăm nuôi, lưu lượng người qua lại trong bệnh viện không nhiều.
Thừa dịp người đi đường ít, nhân viên phụ trách tiếp đãi vội vàng mời khách khứa đi lên lầu.
Khách đến thăm tốp năm tốp ba, ồn ào náo nhiệt đi qua khu khám bệnh đến khu nội trú, đến chỗ thang máy đợi lên lầu.
Tiếng bàn tán của mọi người trên đường chưa từng ngừng lại. Như những cuộc tụ họp thế này có thể gặp được đồng nghiệp khác đã lâu không gặp, có thể nhân cơ hội chào hỏi, liên lạc tình cảm giữa đôi bên. Bởi vì ai cũng không nói chắc được sau này có cầu cạnh người ta làm việc hay không. Nhân viên y tế cũng có lúc cầu người ta làm việc, trong đó cầu đồng nghiệp là trạng thái bình thường.
Bác sĩ Quảng cầm điện thoại tịnh không bỏ xuống, nói chuyện với Đinh Ngọc Hải không chê lải nhải, yêu cầu nói: "Các người gọi một cuộc điện thoại đích thân xin lỗi bác sĩ Đồng đi." Nếu không bác sĩ Quảng ông ta khó mà ở lại đây được.
Trong lòng Đinh Ngọc Hải chửi mẹ, muốn gọi điện xin lỗi cũng là vợ ông ta tự gọi, là họa do vợ ông ta tự gây ra. Chu Nhược Mai đổ hết tội lỗi chuyện xui xẻo mình làm lên đầu Tạ Uyển Oánh: "Tôi dám bao biện, là nó cố ý. Nó cố ý để quên điện thoại ở phòng họp để người khác giúp nó nghe điện thoại. Chắc chắn là Tôn Dung Phương thông gió báo tin cho nó. Nó biết tôi muốn gọi điện cho nó, sớm đặt bẫy đợi tôi nhảy vào."
(Tạ Uyển Oánh: Tôi thế mà có thể thông minh thành thế này? Bản thân tôi không biết?)
"Bà nói không có khả năng lắm." Đinh Ngọc Hải cảm thấy vợ mình thổi phồng Tạ Uyển Oánh đến thần hồ kỳ thần, quá đáng rồi.
"Nó và bạn học nó mưu tính xong rồi." Chu Nhược Mai tình nguyện thổi phồng cô cháu gái ngoại phương diện này IQ cao rồi.
"Bạn học nó không phải ngay từ đầu bị bà moi tin ra sao?"
"Bạn học đó của nó là giả ngốc để moi tin tôi!"
"Tôi bảo lão Quảng giúp bà hỏi phương thức liên lạc của bác sĩ Đồng, bà đích thân xin lỗi người ta một tiếng." Đinh Ngọc Hải ra oai phủ đầu với vợ, loại chuyện này sớm dẹp yên cho êm chuyện là tốt nhất, vợ chịu ấm ức chút không phải chuyện lớn. Chu Nhược Mai thầm nghĩ, chuyện này đâu có đơn giản như vậy. Tối qua vị đại lão Đồng kia nói chuyện với bà ta thế nào, chỉ thiếu nước chỉ vào mũi giáo dục bà ta thôi. Người ta đại lão nói chuyện không mang một chữ bẩn mắng người, dao mềm đâm vào dao mềm rút ra siêu cấp lợi hại.
Hiện tại nhất định phải làm rõ trước là, tại sao bác sĩ Đồng kia lại đứng ra bảo vệ Tạ Uyển Oánh?
Cứ cảm thấy tối qua bà ta moi được tin tức từ miệng bạn học nó, khiến mí mắt bà ta giật liên hồi, dường như có chuyện khủng bố hơn đang đợi bà ta ở phía trước.
Bác sĩ Quảng chen qua đám đông đi lên phía trước, tìm thấy bóng dáng bác sĩ Đồng, gọi nhỏ: "Bác sĩ Đồng."
Bác sĩ Đồng không lo được ông ta.
Với tư cách là bác sĩ điều trị chính của bệnh nhân, một trong những người dẫn đầu đội ngũ phẫu thuật, bác sĩ Đồng đại diện cho cả đội ngũ phẫu thuật và các lãnh đạo đang tiếp đãi đội ngũ lão ngoại, bận đến tối tăm mặt mũi.
Bác sĩ Quảng bất đắc dĩ, đành phải đợi ở bên cạnh. Trong thời gian này, lại bị ông ta nghe thấy gì đó rồi.
Hiện trường có bố trí phiên dịch, đồng bộ phiên dịch khẩu ngữ của lão ngoại, chỉ nghe nữ phiên dịch cao cấp đó trực tiếp dịch câu hỏi của lão ngoại nói: "Bác sĩ Charlie hỏi, vị bác sĩ Tạ kia ông ấy có thể gặp mặt không?"
Ai cũng không hỏi, hỏi trước bạn học Tạ Uyển Oánh. Trong nội tâm bác sĩ Đồng càng thêm chắc chắn, lão ngoại tối hôm đó là cố ý nói "No no no" kích thích bọn họ biểu diễn. Khó khăn hàng đầu của phẫu thuật Thần Kinh Ngoại Khoa xưa nay là định vị ba chiều, điểm này trong các ca phẫu thuật trước đó đã nhắc đi nhắc lại. Đồng nghiệp thâm niên lão ngoại sao có thể không hiểu đạo lý này.
Đề xuất Huyền Huyễn: Ta Không Phải Hí Thần