Buổi tối gần mười một giờ, mọi người họp xong tranh thủ về nghỉ ngơi sớm.
Tạ Uyển Oánh đi cùng nhị sư tỷ. Do hai người ngày mai phải đến Phương Trạch làm việc, tối nay Hà Hương Du đưa tiểu sư muội về nhà mới của mình ngủ, sáng mai cùng qua đây.
Nói là không đi theo đến phòng bệnh, nhưng tin tức thì có thể nghe được bất cứ lúc nào. Hà Hương Du thở dài một tiếng nói: "Sư huynh Đào là phái chuyên nghiệp không có giới hạn trên."
Chỉ cần là các tiền bối ưu tú người nào người nấy đều rất chuyên nghiệp, nên nói rất coi trọng tính chuyên nghiệp của mình. Bác sĩ chỉ có đủ chuyên nghiệp mới được người ta kính trọng là bác sĩ, nhận thức về điểm này là điểm chung của người làm y xuất sắc.
Đương nhiên, Tạ Uyển Oánh có thể nghe ra một tầng ý nghĩa khác trong lời nhị sư tỷ.
Bác sĩ đối xử với người lạ chuyên nghiệp dễ làm được, đối mặt với người quen muốn chuyên nghiệp thành "người lạ", khó!
"Chị có thể hiểu rồi, năm đó tại sao sư huynh Tào lại hơi không vui với sư huynh Đào." Hà Hương Du nói.
"Nhị sư tỷ, chị sợ sư huynh Đào chuyên nghiệp quá độ bị trầm cảm sao?"
Hà Hương Du quay đầu cười với cô: "Oánh Oánh, em đến Thần Kinh Ngoại Khoa xong, có phải trong não chỉ còn lại khái niệm liên quan đến não không?"
Nói ra thì, gần đây cô học tập ở Thần Kinh Ngoại Khoa, có thể cảm giác được mình bị người Thần Kinh Ngoại Khoa lây cái tập tính phàm chuyện gì cũng thích sờ não người ta.
"Chị nói với em, vừa rồi lúc chúng ta đi, chị thấy sư huynh Tào có chút buồn bực không vui, em có thể nhìn ra trong não anh ấy đang nghĩ gì không?" Hà Hương Du tại chỗ ra cho cô một đề thi.
Tạ Uyển Oánh nghiêm túc cân nhắc sờ não sư huynh: "Có thể sư huynh Tào đang nghĩ không thể lái xe đưa chúng ta về, để nhị sư tỷ làm tài xế không ga lăng cho lắm."
Tiểu sư muội cái đồ một gân này vĩnh viễn không sợ chỉ nói lời học thuật. Hà Hương Du nháy mắt với cô rồi nói tiếp: "Chị nghe nói tối nay nhà em gọi điện thoại đến?"
"Là dì họ em gọi." Có mẹ thông báo tin tức rồi, Tạ Uyển Oánh không cảm thấy bất ngờ.
Không nhận điện thoại, gọi lại càng không cần thiết. Sau khi trọng sinh biết được một phần chân tướng, định sẵn cô và hai vị dì họ đạo đức giả này không thể thân thiết được. Mẹ đang duy trì quan hệ họ hàng bề ngoài, cô hiểu. Dù sao hai vị dì họ ở địa phương quê nhà cô cũng có chút thế lực.
"Nhà em nếu có chuyện phiền phức gì, có thể nói với chị và đại sư tỷ bất cứ lúc nào." Hà Hương Du dặn dò cô không cần một mình kìm nén tâm sự, lại nói, "Sư huynh Tào đang nghe phía sau, chị đoán anh ấy cũng nghĩ như vậy."
Bị câu nói phía sau của nhị sư tỷ dọa, Tạ Uyển Oánh quay đầu lại, vừa vặn đối diện với khuôn mặt tuấn tú đang nhìn cô kia.
Tào Dũng thấy cô đi suốt đường mải nói chuyện với người khác không để ý có người đi theo, lúc này biểu cảm cô ngỡ ngàng, khiến anh dở khóc dở cười, đi lên nói: "Anh lái xe đưa các em về. Như em nói, để sư tỷ em làm tài xế không tốt cũng không làm được. Cô ấy tối nay bắt taxi qua đây, bản thân không lái xe."
Tạ Uyển Oánh nghe ra rồi, sư huynh sư tỷ sớm có dự mưu để nhị sư tỷ nói chuyện với cô chuẩn bị moi chút lời từ cô. Có một số lời Tào Dũng nói rất nhiều lần không thấy cô buông miệng, đành phải để nhị sư tỷ thử xem.
Có thể tưởng tượng, tối nay trong điện thoại dì họ cô gọi đến đã nói cái gì, khiến mọi người vì chút chuyện nhà cô mà bị kinh hãi.
"Em không định hỏi Ngụy Thượng Tuyền sao? Không muốn biết dì họ em đã nói gì với cậu ta sao?" Hà Hương Du hỏi cô, thực thuộc về kinh ngạc giống như người khác, kinh ngạc cô một chút cũng không nghĩ đến việc hỏi.
Mẹ đã gọi điện thoại thông báo cho cô biết tình hình gì rồi. Lại thêm cô trọng sinh, đại khái biết khoảng thời gian này sẽ xảy ra chuyện gì, chỉ cần không phải giữa chừng xảy ra sự cố quá lớn thì hẳn là: "Có thể dì họ em gọi điện muốn nói với em dì ấy và dượng họ thăng chức, muốn em nói chúc mừng họ."
Đề xuất Cổ Đại: Ác Độc Nữ Phụ Quá Tiêu Hồn, Cả Triều Văn Võ Tranh Sủng Gấp