Bác sĩ Âu Phong quay đầu dùng khóe mắt hỏi Tạ bạn học: Sư huynh này của cô trên người có giấu pháp bảo gì không?
Nếu bác sĩ Âu Phong hỏi là sư huynh Hoàng bảo cô tính nhẩm, cái này thật lòng không khó, cộng vài con số lại là được. Bác sĩ Âu Phong cũng làm được. Cái khó là phân loại đóng ghim tại hiện trường.
Cô là lần đầu tiên cùng sư huynh Hoàng làm việc này, là không biết sư huynh Hoàng đối với việc này có cẩm nang diệu kế gì, tạm thời không trả lời được dấu hỏi lớn của bác sĩ Âu Phong.
Tạ Uyển Oánh nghĩ nghĩ, lắc đầu với bác sĩ Âu Phong tỏ vẻ không biết.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Hoàng Chí Lỗi dẫn đầu khai công, đi ra cửa bê thùng tài liệu của bác sĩ Đồng vào đặt xuống nền nhà trong phòng, nhanh chóng tìm ra phần tài liệu gốc đầu tiên tháo ghim.
Thời gian gấp, Tạ Uyển Oánh nhanh chóng bắt kịp nhịp điệu của sư huynh Hoàng, rảo bước đi đến đứng trước máy photo.
Nút chức năng máy photo đại đồng tiểu dị, sau khi lướt qua sách hướng dẫn vận hành treo bên cạnh máy photo, cô rất nhanh bắt tay vào làm, bắt đầu thao tác.
Người ta cứ khăng khăng nói mình có cách giải quyết được, Âu Phong hết cách, đi ra ngoài giúp tìm thùng giấy khác để lát nữa đựng tài liệu photo đã đóng ghim.
Đợi anh ta tìm được mấy thùng giấy đi một vòng trở về, thấy hai người Quốc Hiệp trong phòng tốc độ tay nhanh đến bùng nổ, khiến người ta hoa cả mắt.
Có thể khẳng định là, nếu theo ước tính ban đầu của anh ta, tài liệu photo ra chỉ riêng thời gian bày biện sẽ khiến máy đợi người, kết quả tình cảnh hiện tại là người đang đợi máy.
"Cái tên này!" Bác sĩ Âu Phong suýt chút nữa văng tục, là cảm nhận rõ ràng người trước mắt phi nhân loại.
Khóe mắt Tạ Uyển Oánh lén lút liếc khuôn mặt trắng trẻo như cô gái lớn của sư huynh Hoàng. Sư huynh Hoàng luôn bị người ta gọi là đồ ngốc nhỏ, nghiễm nhiên là có trí nhớ siêu nhân có bản lĩnh đã gặp qua là không quên? Nếu không khó mà giải thích đối với tài liệu lần đầu tiên tiếp nhận, có thể quen thuộc đến mức độ này, quét mắt một cái là có thể nhặt ra phân loại đi đâu.
Đối diện với ánh mắt nhìn sang của tiểu sư muội, Hoàng Chí Lỗi ngại ngùng đẩy đẩy kính mắt trên sống mũi mình.
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân.
Thấy hai vị bác sĩ kia, bác sĩ Đồng và Tào Dũng, từ văn phòng lãnh đạo nào đó đi ra chuẩn bị quay về phòng họp, đi ngang qua đây tiện thể vòng lại xem việc của đám trẻ làm thế nào.
Nghe thấy người của mình hình như đang gào thét, âm thanh kinh bạo nghe rất cảm động. Bác sĩ Đồng lập tức tăng tốc bước chân đi vào phòng photo xem tột cùng.
Tào Dũng ở bên cạnh đưa tay muốn kéo anh ta lại, không kịp, đành phải cúi đầu đi theo.
"Cậu vừa hét cái gì?" Bác sĩ Đồng đến hiện trường vỗ vai lưng bác sĩ Âu Phong, hỏi.
Âu Phong gật gật đầu, lắc lắc đầu, não của anh ta từ khi đến thủ đô nhiều lần bị chấn động lật úp, đây là sau khi đến bên này khiến anh ta gặp được bao nhiêu kỳ nhân dị sĩ.
"Đi, sắp hết thời gian rồi." Tào Dũng đi theo vào, lôi bác sĩ Đồng một cái, không cho người này sờ não người Quốc Hiệp bọn họ nữa.
"Hết thời gian? Bọn họ trong thời gian ngắn không photo xong đâu." Bác sĩ Đồng biết rõ nhiệm vụ mình bố trí thử thách người ta thế nào, nói.
"Không cần, cho họ thêm vài phút nữa, đủ rồi." Tào Dũng nhìn đồng hồ, ước tính.
"Anh biết bọn họ có thể làm rất nhanh sao?" Bác sĩ Đồng tóm được dấu vết anh để lộ, đứng lại, khoanh tay, chuẩn bị xem náo nhiệt tại hiện trường.
Tạ Uyển Oánh liếc biểu cảm của các sư huynh, tay sờ vào túi áo, ra vẻ lo lắng gọi: "Sư huynh, điện thoại em hình như để quên ở phòng họp rồi."
Tào Dũng nghe thấy cô nói vậy, lập tức nói: "Em đừng vội, bọn anh lập tức quay về tìm giúp em trước."
Bác sĩ Đồng thấy hai người họ kẻ xướng người họa, suýt chút nữa lầm bầm câu phu xướng phụ tùy.
Đề xuất Cổ Đại: Ngoan Ngoan