Có một thì có hai, có hai thì có ba.
Sau khi cuộc gọi yêu cầu đầu tiên kết thúc, Trương Viện trưởng chưa kịp đồng ý với đối phương xem có thể sắp xếp cho toàn bộ nhân viên hay không. Rất nhanh lại có người gọi đến, yêu cầu thêm một bước là Phương Trạch cho phép bác sĩ Thần Kinh Ngoại Khoa của các bệnh viện thành phố khu vực lân cận đến hiện trường học tập.
Trương Viện trưởng cảm nhận được cái cảm giác hạnh phúc vừa hưng phấn vừa thấp thỏm lo âu khi bị Quốc Hiệp kéo xuống nước.
"Chúng tôi sẽ quay video phẫu thuật lại, đến lúc đó cho mọi người xem." Trương Viện trưởng nói đến tình hình thực tế.
Không gian phòng phẫu thuật Phương Trạch có hạn, ca phẫu thuật này phức tạp, nhân viên đội ngũ phẫu thuật đông, không chứa nổi người khác quan sát tại hiện trường.
Xem lại video phẫu thuật thì không làm được việc kịp thời đặt câu hỏi và giao lưu kỹ thuật với đội ngũ phẫu thuật. Lão ngoại ngàn dặm xa xôi cố ý vòng đến Phương Trạch là vì nguyên nhân này.
"Bệnh viện các anh có phòng hội nghị đa phương tiện, quay video trực tiếp trong phòng phẫu thuật, kết nối đến phòng hội nghị đa phương tiện, bác sĩ bệnh viện khác đến phòng hội nghị đa phương tiện xem."
Đây là cách thức giống như livestream hình ảnh phẫu thuật để giao lưu trong hội nghị giao lưu học thuật Gan Mật Ngoại Khoa.
Xét thấy đây là một dự án hợp tác giữa hai viện, sau đó Trương Viện trưởng truyền đạt tin tức cho Ngô Viện trưởng của Quốc Hiệp. Ngô Viện trưởng đồng ý hôm đó ngoài việc phái thành viên phẫu thuật Thần Kinh Ngoại Khoa, sẽ phái Chủ nhiệm Dương của phòng Giáo vụ sang giúp chủ trì đại cục.
Việc quan hệ công chúng giao cho lãnh đạo làm. Các bác sĩ chỉ cần làm tốt công việc chữa bệnh cho bệnh nhân của mình.
Rất nhanh đã đến buổi biểu diễn chính thức thứ hai của bệnh nhân.
Nghe nói nhóm tiểu sư muội tập thể đến nhà hát lúc trước cô từng đến để xem biểu diễn. Tối nay Hà Hương Du tiện thể đến phòng bệnh thăm cô giáo Lỗ.
Tinh thần cô giáo Lỗ tối nay tốt hơn nhiều rồi, có thể tự ngồi dậy, chỉ là cậu con trai làm bác sĩ bắt bà phải dưỡng bệnh trong bệnh viện thêm vài ngày. Điều này khiến bà có chút sốt ruột, sợ là không về nhà ngay sẽ lộ tẩy.
Tẩy thì cũng lộ chút rồi, Hà Hương Du không dám nói cho cô giáo biết, mọi người phối hợp diễn được thì cứ diễn.
Trong phòng bệnh có tivi, ăn tối xong bật tivi, thế mà có phóng viên kênh dân sinh đã đến nhà hát. Được sự đồng ý của ban tổ chức, phóng viên và quay phim vào trong hội trường làm công tác phỏng vấn một số thành viên dàn nhạc, cũng như chuẩn bị tiếp theo để livestream phần mở đầu buổi biểu diễn tại hiện trường.
Thông qua ống kính của người quay phim, Hà Hương Du và cô giáo Lỗ bốn con mắt ra sức dán vào màn hình tivi tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.
Có lẽ là do có chào hỏi trước, ống kính chuyên môn tránh quay khu vực ghế khách quý trong khán đài một cách hoàn hảo. Điểm này Hà Hương Du nhìn một cái nhận ra ngay: "Họ không quay. Chắc là người của mình đã nói với họ không được quay mặt bác sĩ chúng ta. Lúc đó em ngồi hàng đầu, biết vị trí hàng đầu ở đâu."
Không nhìn thấy người mình, từ trong tivi phát hiện bên trong nhà hát hiện trường người qua kẻ lại. Khán đài chật kín chỗ ngồi như buổi diễn đầu tiên không phải là điều bất ngờ. Bất kể có tin tức Lâm Giai Nhân bị bệnh hay không, bữa tiệc âm nhạc như thế này sẽ không ai muốn bỏ lỡ, có được vé xem là may mắn tột cùng tuyệt đối sẽ đến.
Hà Hương Du lại tìm kiếm trên màn hình tivi, không tìm thấy chị dâu cả nhà họ Tào và bạn nhỏ Tào Trí Nhạc cũng như cô giáo Tưởng Anh, cũng không thấy bóng dáng anh ấy, không biết lần này anh ấy có được mời đến hiện trường xem biểu diễn nữa hay không.
Cô giáo Lỗ nghiêng tai nghe cô kể chuyện lần trước trong miệng, im lặng chăm chú lắng nghe.
Nói đến đoạn sau nghĩ đến chuyện mình chạy ra hậu trường tìm anh ấy bị anh ấy gọi xe tống đi, Hà Hương Du trầm mặc.
"Vì cậu ấy, em không đi nước ngoài nữa sao?"
Đề xuất Xuyên Không: 60 Quả Phụ Tái Giá