Tai nghe nói cô muốn chủ động báo cáo, cả xe người và người đối diện điện thoại trong chốc lát bị kinh hãi rồi.
"Em, em, em, muốn nói cái gì?" Trong miệng Chu Hội Thương lộ ra chút hoảng hốt và lảo đảo rồi, là hoàn toàn không ngờ tới sự chủ động xuất kích của cô, cho nên rất sợ.
Đám người trong xe cũng sợ.
Phía trước hai đôi mắt Tào Dũng và Đào Trí Kiệt, xuyên qua gương chiếu hậu chần chừ sắc bén quét qua quét lại khuôn mặt cô: Cô ấy rốt cuộc đoán được bao nhiêu rồi? Bản thân bọn họ lọt bao nhiêu rồi?
Bạn học Phan Thế Hoa như chú thỏ nhỏ nuốt nước miếng: Bạn học Tạ chuẩn bị nói cái gì?
Trên cửa sổ xe phản chiếu một đôi mắt nâu kinh hồn bạt vía, dường như có chút đoán được cô muốn ném bom hạt nhân rồi.
"Chu sư huynh, hôm nay em và Tào sư huynh cũng như Đào sư huynh bọn họ đi Phương Trạch họp rồi, vẫn luôn ở Phương Trạch chưa rời đi, chưa từng đi nơi nào khác. Em có thể làm chứng cho các anh ấy." Tạ Uyển Oánh nghiêm túc làm xong công tác báo cáo lời khai.
Quả nhiên là đầu đạn hạt nhân lượng siêu lớn, nổ tung người đối diện điện thoại cũng như tất cả mọi người trong xe.
"Tôi có phải tai bị bệnh rồi không?!" Chu Hội Thương hét lớn một tiếng, tuyệt đối không dám tin, hỏi những người khác.
Cân nhắc đến việc hiện tại bệnh viện chưa đến giờ tan tầm, Chu sư huynh không ở nhà thì hẳn là đang hỏi một đám đồng nghiệp trong bệnh viện.
"Tai cậu không bị bệnh."
Đáp lại anh ấy là sự đóng dấu xác nhận lạnh băng của Phó Hân Hằng.
Tạ Uyển Oánh: Phó thầy giáo hóa ra đang ở đó...
"Tạ Uyển Oánh em?" Lại truyền đến là tiếng tiền bối Chu Tuấn Bằng phê bình cô rồi.
"Đừng vội nói cô ấy." Giọng nói mới xuất hiện là Thường Gia Vĩ, là nói giúp cô không phải, nói, "Em ấy chắc chắn giúp bọn họ nói dối, như thể bị Tào Dũng bọn họ uy hiếp vậy.".
Xem ra có một đám lớn người tụ tập tại Tâm Hung Ngoại Khoa đợi tin tức liên quan.
"Không có, không có chuyện đó đâu ạ." Tạ Uyển Oánh liên tục nói. Cầu thị, là quyết định do chính cô đưa ra sao có thể để các sư huynh cõng nồi.
"Oánh Oánh." Đầu tiên là dịu dàng chút bảo cô ngậm miệng lại, tiếp đó Thường Gia Vĩ gào lên với những người khác, "Tào Dũng, các cậu tự mình nói, để cô ấy ra mặt giúp các cậu nói tính là chuyện gì."
Hai người được cô bảo vệ ngồi phía trước kia, toàn treo bộ mặt kinh hãi quá độ chưa hồi thần sau khi bị cô làm chấn động.
Tạ Uyển Oánh vì thế cả người bán tê liệt trên ghế ngồi, não bộ chết máy lại chết máy: Đây là chuyện thần mã (cái quái gì), tại sao cô người bị giấu giếm này, ngược lại chủ động giúp họ che đậy lời nói dối rồi.
Tay Tào Dũng lần này thực sự ấn tắt điện thoại, buông lời nói: "Bọn tôi sắp đến rồi, đến nơi có lời gì cậu lại nói với tôi đi."
Nói là, có chuyện gì cũng được, chắc chắn là anh bao bọc cho cô, không thể để cô đến giúp anh làm bia đỡ đạn.
Xe phanh lại tiến vào bãi đỗ xe bệnh viện đến đích, tất cả mọi người lần lượt xuống xe.
Tùy tiện xách chiếc cặp công văn đựng bệnh án của cô giáo lên, Tạ Uyển Oánh vừa xuống xe, phía sau truyền đến một tiếng.
"Sư huynh, anh quên đồ rồi."
Thấy sư huynh bỏ quên chiếc túi vải bố đựng tạp chí học thuật, Tạ Uyển Oánh nhắc nhở.
Nghe thấy, Đào Trí Kiệt xoay người lại, nhận lấy túi xách tay từ tay cô, mắt lúc này vô tình chạm phải tròng mắt của cô một cái.
Trong ánh mắt Đào sư huynh tràn đầy muốn nói lại thôi, Tạ Uyển Oánh gật đầu biểu thị: Hiểu mà, có thể hiểu được, sư huynh.
Cuối cùng nghĩ thông suốt cô đây là chuyện gì rồi, tay trái không xách túi của Đào Trí Kiệt vươn ra, vỗ vỗ trên đỉnh đầu cô giống như vỗ đầu bạn nhỏ: "Có việc giao cho anh và Tào sư huynh của em, em không cần lo lắng đâu."
Sư huynh đều là người tốt tuyệt đỉnh. Tạ Uyển Oánh chọn tin tưởng.
Đề xuất Xuyên Không: Ác sủng