Nói sai rồi, bác sĩ Đồng tự giải thích cho mình: "Bệnh viện chúng tôi và bệnh viện trực thuộc Học viện Y khoa Trọng Sơn có giao lưu học thuật, tôi đã đến bên đó mấy lần. Bác sĩ Tào cũng từng đến. Cho nên nghĩ xem có quen biết người này không, hỏi trước xem có phải họ hàng bác sĩ Tạ cô không."
Bây giờ làm rõ rồi, là họ hàng cũng không cần nói quan hệ nữa.
"Anh họ cô rất bận rất ưu tú, chúng ta đừng làm phiền anh ta nữa." Bác sĩ Đồng nói.
(Đinh Văn Trạch: Mẹ kiếp, cái này——)
Như ba Tống nói bác sĩ Đồng nói chuyện là một quỷ tài.
Ăn xong uống trà một lát, đợi các bác sĩ khác qua chuẩn bị họp buổi chiều. Bỗng nhiên có một vị khách không mời mà đến. Một bác sĩ lớn tuổi bước vào, ước chừng năm sáu mươi tuổi.
Bác sĩ già thường là đức cao vọng trọng. Bác sĩ Đồng dẫn đầu đám bác sĩ trẻ tuổi kính trọng xưng hô với đối phương: "Chào thầy, chủ nhiệm Uông."
"Gọi chủ nhiệm Uông cái gì, tôi sắp nghỉ hưu rồi. Chỉ là một ông già bán nghỉ hưu, vị trí chủ nhiệm lui từ sớm rồi." Chủ nhiệm Uông bĩu môi, cười cười. Một phen phủ nhận, đủ để hiện ra ông là người không hám danh hám lợi, không tham luyến quan vị.
"Chủ nhiệm Uông, mời ngồi." Bác sĩ Đồng kéo ghế bên cạnh mời lão tiền bối ngồi xuống, hỏi thăm, "Chủ nhiệm có việc gì có thể chỉ đạo Thần Kinh Ngoại Khoa 3 chúng tôi không?"
"Không phải nói lui rồi sao? Tôi có thể chỉ đạo cái gì?" Chủ nhiệm Uông lần nữa bác bỏ lời khách sáo của đối phương, thẳng thắn nói, "Tôi đến hội kiến một người, nghe nói hôm nay người này đến, cho nên tôi ăn cơm xong đi vòng qua thuận đường liếc mắt một cái."
"Ai?" Một đám người tò mò, tiền bối Phương Trạch của họ muốn đến gặp ai.
Người mà lão tiền bối nói hôm nay đến, hẳn là chỉ khách chứ không phải người Phương Trạch bọn họ rồi.
Đầu óc bác sĩ Đồng đúng là quỷ linh tinh, không cần hỏi không cần quan sát trực tiếp dựa vào đoán có thể đoán đúng: "Bác sĩ Tạ phải không? Chủ nhiệm Uông thầy trước đây quen biết cô ấy thế nào?"
Chủ nhiệm Uông trong lúc nói chuyện với anh ta quay đầu sang, ánh mắt nhắm chuẩn hướng bạn học Tạ nói: "Cô ấy không biết có nhớ tôi không. Mấy hôm trước chúng tôi vừa gặp mặt." Nghiễm nhiên vị lão tiền bối này đã nhận ra khuôn mặt bạn học Tạ trước rồi.
"Thầy ạ, em chào thầy." Tạ Uyển Oánh lễ phép chào lão tiền bối viện bạn.
Người Quốc Hiệp cùng thắc mắc, hai người này quen biết thế nào.
Bạn học Phan tiết lộ đáp án: "Vị thầy giáo này là giám thị."
Người Phương Trạch đến Học viện Y khoa Quốc Hiệp bọn họ coi thi là không thể nào. Mọi người rất nhanh liên tưởng đến ngày thi vô cùng quan trọng đối với sinh viên y khoa trong khoảng thời gian trước, lập tức hiểu ra tất cả: Thầy Uông là giám khảo kỳ thi chứng chỉ hành nghề bác sĩ.
Thời đại này ngay cả việc sắp xếp thí sinh lên máy tính bốc đề trả lời cũng chưa làm được, cũng chưa làm được việc điều chuyển giám khảo và tập huấn thống nhất giám khảo. Giám khảo khu vực thi Thủ đô về cơ bản là giáo viên lâm sàng của hệ Quốc Đô được điều động tạm thời. Đừng quên, phái hệ học viện y khoa số một ở địa phương Thủ đô là Quốc Đô chứ không phải Quốc Hiệp Bắc Đô hay những nơi khác. Có giáo viên Phương Trạch được điều qua làm giám khảo không có gì lạ.
"Chủ nhiệm Uông, mấy hôm trước thầy đi làm chủ khảo. Tôi quên mất chuyện này." Bác sĩ Đồng thừa nhận mình biết sau.
Kỳ thi chứng chỉ hành nghề bác sĩ quốc gia trước đây không có, gần đây mới có. Năm đầu tiên căng thẳng nhất, gần như toàn bộ giới y tế quan tâm. Bởi vì thuộc về sự vật mới mẻ, mọi người không hiểu về nó, không biết tình hình thế nào sẽ có cảm giác bất an. Bắt đầu từ năm thứ hai, một lần lạ hai lần quen. Trừ thí sinh ra, đám người quan tâm giảm mạnh.
Vốn dĩ là vậy, chuyện này chỉ có quan hệ lớn với học viện y khoa và sinh viên.
Đề xuất Cổ Đại: Đệ Nhất Hầu