Bạn nói xem loại vua cảm giác tay bẩm sinh này có phải đáng gọi người ta ghen tị đến đỏ cả mắt chua đến không chịu được không.
Bác sĩ khác có cách xử lý của bác sĩ khác. Giống như Hoàng sư huynh, đại phẫu không dám thử để anh ấy lên, thà để bác sĩ Tống và bạn học Tạ cô lên, chính vì anh ấy không thích động não lắm.
Lời của bác sĩ Tống và bạn học Tạ cô cũng gần như nhau, dựa vào ghi nhớ mạnh.
Thiên tài có tính hạn chế của thiên tài, Tạ Uyển Oánh thừa nhận mình ở phương diện này không có ưu thế. Giống như thầy Đàm sáng sớm đã nói với cô, luyện tập dụng cụ nhiều hơn, việc sử dụng dụng cụ điểm này cô là thế yếu.
Từ rất lâu trước đây, sau khi kiến thức qua "Đả Cẩu Bổng Pháp" một chiêu chế thắng của thầy Đàm, cô đã muốn học tập điểm này từ thầy Đàm. Chỉ tiếc, năng lực của thầy Đàm không phải tất cả mọi người đều có thể học được, cô phát hiện hơi khó, không thích hợp để ưu thế của cô phát huy.
Yếu tố của Đả Cẩu Bổng Pháp là, ngón tay cổ tay cánh tay của người thao tác, các phương diện linh hoạt đến cực hạn, không cần kết nối với não bộ, tay có thể căn cứ vào vật tiếp xúc sau đó tự động phản ứng lại, tương đương với tay máy cánh tay máy cảm ứng tia chớp.
Thầy Đàm cầm lấy cần thao tác nội soi ổ bụng cũng giống như Tôn Ngộ Không cầm được Kim Cô Bổng và bang chủ Cái Bang cầm được Đả Cẩu Bổng, không cần luyện tập thế nào, bởi vì là chủ nhân bẩm sinh của thần khí này, vô cùng dễ dàng khiến thần khí này quy thuộc về anh ấy.
Ưu thế của cô và bác sĩ Tống là não, không phải cái này, cần tìm ra phương thức phẫu thuật phù hợp với mình.
Trong ca phẫu thuật "gắp sâu" lần trước, cô đã thử tiết tấu và phương pháp của mình, bố cục trước dụng cụ bóc tách, xem ra hiệu quả không tệ.
Hôm nay cô gặp được một đại lão ngoại khoa dường như có suy nghĩ và cách làm tương đồng với cô, cho nên đối với lời bạn học Phan nói cô đã "ừ ừ".
Bác sĩ Đồng sắp xếp các miếng Não Miên đâu ra đấy, không có tác phong đặt tùy ý tự nhiên của Tào sư huynh và thầy Đàm, hiển nhiên vô cùng hiểu rõ thuộc tính của các miếng Não Miên. Giống như vừa rồi anh ấy đổi tay ba cái kẹp nhíp vậy, là biết kẹp nhíp nào dễ dùng nên dùng ở đâu.
Nhíp phẫu thuật không phải nhíp thông thường, cũng như dụng cụ bóc tách vậy, mẫu mã nhiều đến chết người, các mẫu mã không chỉ phân biệt dài ngắn khác nhau, hình dạng phần đầu có răng hay không v.v... đều có phân biệt.
Phân tích kỹ ra, bác sĩ Đồng đã làm được việc dùng nhíp ngắn, nhíp phẳng dài đầu nhọn cũng như nhíp răng nhỏ để ứng phó với các thao tác nông sâu khác nhau cũng như sự khác biệt nhỏ của các bộ phận khác nhau trên cùng một tổ chức.
Cái này, đúng là thần rồi.
Bởi vì như nhíp răng nhỏ, không phải là thứ dùng trong phẫu thuật Thần Kinh Ngoại Khoa lúc này.
Tin rằng lúc bạn học Phan đếm nhíp, trong lòng hẳn là không kìm được ôm ấp sự sùng bái và tiếng cảm thán đối với thao tác thần sầu của đại lão.
Thực sự muốn làm được vật tận kỳ dụng (dùng vật hết công năng) của mỗi dụng cụ phẫu thuật, là vô cùng vô cùng khó. Bác sĩ ngoại khoa không chỉ phải nhớ kỹ sự khác biệt về mẫu mã và đặc tính của toàn bộ dụng cụ phẫu thuật, mà còn phải nắm rõ trong lòng bàn tay từng bối cảnh ứng dụng thích hợp nhất của chúng. Điều sau muốn dựa vào kiểu học thuộc lòng như rập khuôn theo sách vở về cơ bản là không thể thực hiện được, chỉ có thể dựa vào sự tích lũy kinh nghiệm hành nghề bao la qua bao nhiêu năm bao nhiêu ca phẫu thuật.
Có thể tưởng tượng, bác sĩ bình thường tuyệt đối không làm được vật tận kỳ dụng hoàn hảo, tối đa là làm được một nửa vật tận kỳ dụng, phù hợp với thông lệ đa số bác sĩ đều là một nửa Đả Cẩu Bổng Pháp hoặc một nửa vua cảm giác tay.
Đại lão Đồng làm được rồi, làm được điều mà bạn học Ngụy cầm ống nghe Hermès tự cho là nghe bệnh đệ nhất không làm được. Cho nên, đại lão Đồng ở lại Phương Trạch là quá đúng rồi. Vật phẩm phẫu thuật "Hermès" ở đây cho anh ấy dùng, một chút cũng sẽ không giống như bạn học Ngụy phí phạm của trời.
Đến đây phải hỏi rồi, đại lão Đồng làm được là giống như Tạ Uyển Oánh cô dùng não để nghĩ sao?
Hiển nhiên là không phải.
Đề xuất Hiện Đại: Xâm Chiếm Dị Quốc, Bảo Bối Lại Bắt Được Em Rồi