Khi rút cây bút máy màu đen trong túi ra chuẩn bị hạ y lệnh, Tào Dũng ngẩng đầu, nhanh chóng nhìn lại các chỉ số như sắc mặt, huyết áp của bệnh nhân.
“Có cần đo điện tâm đồ không, bác sĩ Tào?” Bác sĩ thực tập đẩy máy điện tâm đồ đến chờ anh ra lệnh.
“Không, đẩy đến phòng CT trước. Gọi điện cho phòng CT, báo cho họ biết tình hình bệnh nhân khẩn cấp, có thể tồn tại tình trạng động mạch lựu phá liệt gây mất máu lượng lớn cần phẫu thuật cấp cứu, phiền họ xác định nhanh nhất có thể.” Khi Tào Dũng nói ra những lời này, anh sững sờ một lúc, nhận ra mình điên rồi sao?
Lại không tuân theo quy trình chẩn đoán xác định tâm cơ ngạnh tắc theo phán đoán ban đầu của mình, mà lại nghe theo lời một nữ sinh cấp ba đòi đưa bệnh nhân đi làm CT.
Bác sĩ thực tập nghe anh nói vậy thì kinh ngạc: “Bác sĩ Tào, anh cho rằng chẩn đoán của bệnh nhân không phải là tâm cơ ngạnh tắc sao?”
Rõ ràng triệu chứng này rất giống tâm cơ ngạnh tắc.
“Đi làm CT!” Tào Dũng quả quyết. Dù sao đi nữa, đôi khi bác sĩ cần tin vào trực giác hơn, đặc biệt là khi gặp ca cấp cứu, làm gì có thời gian cho bác sĩ từ từ phân tích.
Tạ Uyển Oánh thấy giường bệnh trong phòng cấp cứu dường như được đẩy về hướng phòng CT, không khỏi chớp mắt: Ây, bác sĩ kia thay đổi hướng chẩn đoán rồi sao? Đột nhiên lại trùng khớp với chẩn đoán sơ bộ của cô?
Bảo vệ ở cổng bệnh viện và một người phụ nữ trung niên bắt đầu tranh cãi.
“Tôi tìm con gái tôi, nó đang đứng ở kia, chúng tôi đến tìm người họ hàng ở trong ký túc xá nhân viên bệnh viện các người. Chị ấy tên là Chu Nhược Mai, là bác sĩ khoa Phụ sản của bệnh viện, là chị họ tôi.” Người phụ nữ trung niên nói.
“Khu ký túc xá nhân viên bệnh viện chúng tôi không đi lối trong bệnh viện đâu, đồng chí. Chị đi về phía bên phải.”
“Tôi biết, tôi đã nói rồi, tôi tìm con gái tôi, nó đi nhầm đường! Đi vào trong bệnh viện các người rồi.” Người phụ nữ trung niên sốt ruột dậm chân, đành phải lớn tiếng gọi, “Oánh Oánh, Oánh Oánh!”
Nghe thấy tiếng mẹ mình, Tạ Uyển Oánh quay đầu lại: “Mẹ.”
“Mẹ đã bảo con tan học thì đợi mẹ ở cổng bệnh viện, cùng nhau đến nhà dì họ con, con chạy đi đâu vậy?” Ngón tay của Tôn Dung Phương chỉ vào con gái mà la lớn.
Tạ Uyển Oánh kinh ngạc nghe mẹ nói từ “tan học”, tan học gì chứ, cô đã tốt nghiệp đi làm từ lâu rồi.
Không đúng, dáng vẻ của mẹ, tuy trời đã tối, nhưng nhìn kỹ, tóc không phải lốm đốm bạc của tuổi già mà vẫn đen nhánh, nếp nhăn trên mặt cũng ít, không có đồi mồi.
Cúi đầu, Tạ Uyển Oánh nhìn thấy đôi giày vải mình đang đi, đây là loại giày cô chỉ đi thời học sinh. Nhìn lại, tay áo là đồng phục cấp ba. Trên vai có cảm giác nặng trĩu, thì ra mình đang đeo cặp sách. Đặt cặp sách xuống, kéo khóa ra, bên trong lộ ra đầy ắp sách giáo khoa và đề thi lớp mười hai.
“Mẹ, năm nay là năm nào?” Tạ Uyển Oánh không dám tin vào những gì mình đang thấy, hỏi.
Tôn Dung Phương đẩy bảo vệ ra, đi tới dùng ngón tay chọc vào đầu con gái: “Con học đến ngốc rồi à? Mấy ngày nữa là thi đại học rồi, con hỏi mẹ ngày mấy?”
“Năm nay là năm 1996.” Người bảo vệ đi theo Tôn Dung Phương đến xem sự tình đã đưa ra câu trả lời chính xác.
Năm 1996?
Tạ Uyển Oánh trừng mắt.
Trời ơi, cô trọng sinh rồi, trở về năm 1996, đêm trước kỳ thi đại học!
“Đi nhanh lên, đã gọi điện cho dì họ con rồi, chắc người ta ở nhà đợi sốt ruột lắm rồi.” Tôn Dung Phương kéo tay con gái đi ra ngoài, vừa đi vừa nói, “À phải rồi, mua túi hoa quả rồi hẵng lên nhà, kẻo đi tay không thì ngại lắm.”
Tay xách cặp sách, Tạ Uyển Oánh nghe tiếng mẹ cằn nhằn quen thuộc, rồi quay đầu nhìn lại tấm biển của Đệ Tam Y Viện, nhớ lại bước ngoặt cuộc đời đang diễn ra ngay trước mắt mình.
Trang web này không có quảng cáo pop-up
Đề xuất Ngược Tâm: Kỳ Đại Lễ, Nữ Nhi Bỏ Mạng Trên Quan Lộ Giữa Chuyến Du Ngoạn Của Phu Quân