"Muốn không ngủ gật, bài hát Oánh Oánh nói rất tốt." Phan Thế Hoa trao đổi kinh nghiệm của Tạ đồng học.
Thói quen bật nhạc khi làm phẫu thuật trước đây bọn họ không có, đi Thủ Nhi trải nghiệm một lần rồi tích lũy được giá trị kinh nghiệm. Dù sao có bác sĩ sẽ thích âm nhạc, bật trong thời gian phẫu thuật đêm khuya để chống mệt mỏi khi làm việc hiệu quả rõ rệt, tuyệt đối không phải vì tính chất giải trí.
Thường Gia Vĩ dựng đứng đôi vành tai nhọn lên rồi, muốn biết: Cô làm phẫu thuật thích nghe nhạc gì.
Tiểu sư đệ Lữ Ngạn Hàm mắt gấu trúc lắc lắc đầu rồi mở to tròng mắt, nhớ lại khuôn mặt nghiêm túc của Tạ sư tỷ trong ấn tượng thuộc loại thục nữ ít nói thiên về yên tĩnh, nếu không giống người sẽ ồn ào trong phòng phẫu thuật.
Bệnh nhân được đưa vào phòng phẫu thuật bên cạnh cốt khoa để tiện cho Lư Thiên Trì chăm sóc cả hai đầu. Phan đồng học Cảnh đồng học vừa đợi thầy lên, vừa đợi Lư sư huynh gây mê cho bệnh nhân.
Cảnh Vĩnh Triết tiếp tục chủ đề chưa nói xong hỏi bạn học: "Cậu vừa nói Oánh Oánh bảo bật bài gì thì tốt không ngủ?"
Phan Thế Hoa quay mặt lại cắn chữ: "Là bài hát chữ cái ABCD."
Có nghe nhầm không? Cảnh Vĩnh Triết hai mắt tròn xoe, trạng thái kinh ngạc.
Người khác bật nhạc trong phòng phẫu thuật là cầu thoải mái vui vẻ, Tạ đồng học bật bài hát chữ cái tiếng Anh là muốn học tiếng Anh?
Trong phòng phẫu thuật bên cạnh truyền ra tiếng cười ha ha của bác sĩ Lưu, con sâu ngủ trên đỉnh đầu chạy nhanh như một cơn gió. Nhị trợ cũng cười khanh khách không ngừng. Lữ Ngạn Hàm trong hai mắt gấu trúc cười ra dòng suối long lanh chảy rào rào.
Thành thật mà nói, bật bài hát chữ cái tiếng Anh trong phòng phẫu thuật là chuyện chưa từng nghe thấy chưa từng nghe qua, khiến người ta mới nghe qua có cảm giác ôm bụng cười to, không hổ là chuyện một người một gân như Tạ đồng học có thể làm ra.
"Các cậu nghiêm túc chút." Khác với bọn họ, Thường Gia Vĩ bình thường thích chọc cười đánh trống lảng lại khác thường, nghiêm nghị như một ông cụ non giáo huấn mấy người bọn họ nói.
Tạ đồng học học bá này hiển nhiên cho rằng cách muốn đánh bay con sâu ngủ duy chỉ có học tập và học tập. Các cậu sao có thể giễu cợt chứ.
Một đám người vừa đáp vâng, vừa sắp nhịn không nổi, càng muốn cười hơn.
Thường Gia Vĩ xoay chuyển tâm tư, nói với y tá: "Giúp tôi đổi sang bài hát chữ cái tiếng Anh."
Không trách bác sĩ Lưu bọn họ cười, bình thường trong phòng phẫu thuật làm gì có thói quen bật loại nhạc này. Y tá chạy ngoài đài đi đến trạm y tá phòng phẫu thuật tìm kiếm, may mà có người bật mấy băng cassette nhạc thiếu nhi cho bệnh nhi.
Sau khi đổi sang bài hát chữ cái, một đám người thần kinh ngoại và tâm hung ngoại bước vào phòng phẫu thuật, chỉ nghe tiếng nhạc thiếu nhi vui vẻ vang vọng trong phòng phẫu thuật lúc nửa đêm canh ba khiến người ta kinh ngạc cực độ.
"Nhi khoa có phẫu thuật sao?" Hoàng Chí Lỗi chỉ có thể liên tưởng đến việc có bạn nhỏ cần nghe nhạc thiếu nhi.
Là bài hát mình thích, Tạ Uyển Oánh không nghĩ nhiều, nói: "Nghe rất hay mà."
Những người khác lén lút liếc nhìn mặt cô.
"Em thích nghe cái này?"
Tạ Uyển Oánh gật đầu: "Hoàng sư huynh anh thích không?"
Hoàng Chí Lỗi đẩy kính cố ý hỏi cô: "Em cho rằng anh thích hay là không thích?"
Sư huynh là hiệp nghĩa chi sĩ, Tạ Uyển Oánh căn cứ vào đó suy đoán: "Sư huynh anh có thể thích nghe Tiếu Ngạo Giang Hồ."
Hoàng Chí Lỗi suýt chút nữa cười to, tiểu sư muội học thuật một gân quả nhiên đối với các phương diện khác không ổn lắm. Do Cao sư huynh có mặt sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt tiểu sư muội, đổi giọng nói: "Em đoán xem Cao sư huynh thích nghe gì."
Nói đến đoán Cao sư huynh thì không khó. Cô ngồi xe Cao sư huynh rất nhiều lần, Cao sư huynh đều cho cô mượn băng cassette của mình nghe rồi. Nhưng cô khó mở miệng, bởi vì đột nhiên nhận ra Cao sư huynh "có tâm cơ", đã sớm đặt những thứ mình thích trước mặt cô chia sẻ cho cô, nói cho cô biết anh thích cái gì.
Đề xuất Điền Văn: Cửa Hàng Kinh Doanh Ở Dị Giới