"Các anh có thể liên hệ được với bạn gái của cậu ta không? Chúng tôi nếu liên hệ người nhà cậu ta qua đây cần tốn chút thời gian." Hồ Chí Phàm nói.
Bạn gái đến hiện trường rồi.
"Tiểu Huệ." Thẩm Hi Phỉ chạy về phía bóng người xuất hiện ở cửa.
"Vấn đề gì?" Thấy có cảnh sát ở đó, Chương Tiểu Huệ da đầu căng thẳng, ý thức được có người gây họa.
Thẩm Hi Phỉ lải nhải bên tai cô ta.
"Không thể nào." Chương Tiểu Huệ nói, "Anh ấy có tiền mà. Không tin các anh hỏi Thường bác sĩ."
Thường Gia Vĩ đột nhiên nằm cũng "trúng đạn", trên mặt viết to một chữ ngơ ngác: "Tôi chưa từng gặp người này."
"Thường lão sư, thầy nói muốn se duyên làm bà mối cho Tiểu Huệ sao có thể không quen anh ta chứ?" Thẩm Hi Phỉ chỉ ra cuộc đối thoại từng tồn tại kia.
Lúc đó bên sân thể thao trong trường, bị chặn lại anh có nói chuyện về em họ của Quan đồng học. Sau vài lần nhắc nhở Thường Gia Vĩ nhớ ra chuyện này đầu đầy mồ hôi.
Phó Hân Hằng quét mắt nhìn anh một cái lại một cái, mày nhíu lại: Cái tên ngốc này làm chuyện gì rồi?
"Cậu ta có phải em họ của Quan đồng học bạn học cũ chúng ta không, tôi gọi điện thoại hỏi lão Quan." Thường Gia Vĩ sờ sờ ngực đang đập thình thịch vì kinh hãi.
Điện thoại kết nối, Quan bác sĩ thừa nhận: "Tôi có nghe nó nói nó đang qua lại với hoa khôi bệnh viện các cậu."
Khá lắm, cậu se duyên cho người nào vậy. —— Thường Gia Vĩ nhận được cái liếc mắt như thế của những người khác, vội vàng phủ nhận: "Không không không, tôi làm bà mối không được đâu."
"Thường lão sư, lúc đó thầy nói mình có thể làm người giới thiệu cho Tiểu Huệ rất vui vẻ, không cần Tiểu Huệ cảm ơn thầy mà." Thẩm Hi Phỉ bĩu môi nói.
Thường Gia Vĩ trừng mắt: Các em không được nói lung tung, tôi chỉ là một tên ngốc không có bản lĩnh này đâu.
Quan bác sĩ ở đầu dây bên kia biết được chuyện em họ làm, cả người bị chấn động đến ngơ ngác: "Chuyện này sao có thể? Nhà nó ở địa phương chúng tôi khá có tiền mà."
Dương Thiếu Khôn không phải thổ dân thủ đô, việc kinh doanh của gia đình ở địa phương. Hắn đến thủ đô là để tán gái, đến tìm niềm vui.
"Ngày thường nó tiêu tiền không ít, tại sao lại vì chuyện đền chút tiền này mà làm thành ra thế này." Quan bác sĩ gãi đầu.
Tất cả mọi người thắc mắc logic hành vi của Dương Thiếu Khôn, Tạ Uyển Oánh cũng không cảm thấy kỳ lạ nói: "Có thể anh ta nghe các anh nói chuyện trong bệnh viện."
Anh họ là người bệnh viện, bạn gái là người bệnh viện, Dương Thiếu Khôn muốn có được thông tin nội bộ bệnh viện quá dễ dàng.
Đơn giản mà nói, bệnh viện thu nhận nhiều người bị thương do tai nạn xe thế này, bác sĩ y tá quá rõ về kết cục của những người bị thương này: Chung quy là có chút dọa người.
Cái dọa người mà bác sĩ y tá nói ý chỉ người bị tai nạn xe thương tích nặng dù không chết thì nửa đời sau cũng tiêu tùng, hy vọng nhắc nhở người khác lái xe chú ý an toàn.
Người không hiểu y học như Dương Thiếu Khôn nghe xong, trọng điểm là: Cái động không đáy đền tiền?!
Một bộ phận người có tiền keo kiệt hơn người bình thường tưởng tượng nhiều, vô cùng so đo tính toán, từng xu đều phải tính toán.
Về tai nạn giao thông, pháp luật quy định người chịu trách nhiệm bồi thường cho người chết trong tai nạn xe là bồi thường một lần có giới hạn, còn bồi thường cho người bị thương thì không có giới hạn, người bị thương và người nhà có thể đòi bồi thường nhiều lần.
Chẳng mấy ai nguyện ý chịu trách nhiệm nuôi một người bị thương liệt nửa người do tai nạn xe cả đời, cho dù là ông chủ.
Cái nuôi này không chỉ chi trả phí sinh hoạt cho người bị thương, mà phải gánh vác tiền thuốc men điều trị không ngừng ở bệnh viện, phí chăm sóc vô tận sau đó.
Người bị thương nặng do tai nạn xe thường kèm theo di chứng liệt nửa người, người thực vật..., cần nằm viện quanh năm, cơ thể yếu hơn người thường, dễ bị nhiễm trùng, dễ vào ICU tiêu tiền như nước, ông chủ có tiền đến mấy cũng không đỡ nổi.
Từng có ông chủ nuôi một người bị thương mười năm, cuối cùng bản thân hết tiền, chỉ đành yêu cầu bệnh viện chuyển bệnh nhân từ ICU về phòng bệnh thường, được coi là một vị người gây tai nạn khá có lương tâm.
Đề xuất Ngược Tâm: Sư Tôn Cứu Ta, Chỉ Vì Chiêu Hồn Ánh Trăng Sáng Của Người