"Không, anh ấy không biết." Tạ Uyển Oánh đứng bên cạnh mở miệng, tuyệt đối không để Cao sư huynh bị liên lụy vô tội.
"Oánh Oánh." Cao Dũng thấp giọng nói, hiểu sự lo lắng của cô, bảo cô không cần lo cho anh.
Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói của cô, Phương Cần Tô lập tức ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào mặt cô.
Đối phương ngay cả ký ức về bạn nối khố của cô còn mơ hồ, đối với cô càng nên là ấn tượng không rõ ràng. Trước đây số lần cô và Phương Cần Tô gặp mặt đếm trên đầu ngón tay. Nguyên nhân chính nghĩ cũng đoán được, đối phương không phải yêu đương với cô mà là yêu đương với bạn nối khố của cô. Lúc yêu đương chắc chắn chỉ hy vọng có thời gian hai người bên nhau, sao có thể thích Tạ Uyển Oánh cô làm bóng đèn.
Chỉ là người này năm đó đánh giá Tạ Uyển Oánh cô thế nào, cô cũng không rõ lắm, bạn nối khố chưa từng nói.
Ánh mắt Phương Cần Tô rơi trên mặt cô bất động, dường như sắp biến thành cái dùi rồi.
Điều này khiến những người khác tại hiện trường có chút căng thẳng.
Cao Dũng quả quyết chặn tầm mắt của hắn lại nói: "Anh có lời gì, anh nói với tôi."
Phương Cần Tô quay đầu lại, dùng một giọng điệu đầy ẩn ý nói: "Bác sĩ Cao, tôi nghe nói, anh và Lâm Giai Nhân là bạn học cấp ba."
Người này chuyện nào không nói lại nói chuyện này, muốn làm gì. Đám Ngụy đồng học trố mắt ra nhìn trừng trừng.
Ánh mắt thường ngày nhàn nhã dưới lông mày Tống Học Lâm đột nhiên sắc bén như dao đâm lên mặt người này một cái.
Mặt Cao Dũng lạnh băng, giọng nói cũng lạnh theo, chính cáo (cảnh cáo nghiêm túc): "Ở đây là nơi khám bệnh."
"Cô ấy và tôi cùng một dàn nhạc, chúng tôi coi như là bạn bè. Cô ấy từng nhắc đến anh với tôi, Bác sĩ Cao, khen anh là học sinh có thành tích học tập tốt nhất lớp họ, làm bác sĩ làm việc ở Quốc Hiệp khiến cả lớp họ tự hào. Là cô ấy nói có bệnh tìm anh khám là thích hợp nhất. Tôi mới đến tìm anh. Đúng rồi, cô ấy nói cô ấy cũng sẽ đến tìm anh. Cô ấy chắc đã đến tìm anh rồi, phải không, Bác sĩ Cao."
Giọng điệu của đối phương hùng hồn lý lẽ, hiển nhiên đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ rồi mới đến chỗ anh hưng sư vấn tội.
Cậu nói xem người này muốn thế nào? Báo thù sao?
Anh không nói cho tôi biết thứ tôi muốn biết không để tôi dễ chịu, tôi tự nhiên cũng không để các người dễ chịu.
Hơn nữa, tôi có bằng chứng cho thấy bản thân anh có chuyện giấu giếm người bên cạnh, có lẽ anh cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.
Có thể người này có tâm thái như trên cũng không lạ.
Bởi vì đối mặt với tình trạng mất trí nhớ, có bệnh nhân sẽ được giải thoát tinh thần vui vẻ như thần tiên. Có bệnh nhân thì không phải, khổ sở tìm lại ký ức đã mất, tìm không được sẽ đau khổ như bị kiến gặm, kéo dài nhiều năm ngày đêm không cách nào chịu đựng sự giày vò tinh thần.
Tình trạng mỗi bệnh nhân là khác nhau. Được mất trên phương diện tinh thần, là một đặc điểm lớn đi kèm với bệnh lý hệ thần kinh rồi.
Theo tình hình hiện có của Phương Cần Tô mà xem, Phương Cần Tô thuộc loại sau rồi, nhất định phải lấy lại ký ức cho bằng được.
Tự nhận không sai, cái cằm hơi nâng lên của Phương Cần Tô càng lộ ra một vẻ ngạo khí.
Cao Dũng quay đầu lại lo lắng trước.
Nhận được ánh mắt sư huynh gửi tới, Tạ Uyển Oánh bỗng nhiên mới liên tưởng đến hình như có chuyện này.
Rõ ràng lúc Phương Cần Tô nói những lời đó bộ não cô không nhanh chóng hiểu được hàm ý trong đó. Ai bảo trong đầu cô thường không chứa những chuyện loại này.
Ánh mắt của sư huynh là sợ cô hiểu lầm gì sao? Thảo nào trước đó Đại sư tỷ Nhị sư tỷ thái độ kỳ kỳ quái quái, Thường tiền bối chuyên môn chạy đến tìm cô. Thực ra không cần đâu.
Cậu nói xem chỉ riêng việc trước đây cô từng biểu lộ ý muốn chữa bệnh cho người thân của mình, tất cả các thầy và tiền bối đều kịch liệt phản đối, trong đó không ngoại lệ bao gồm cả Cao sư huynh. Cao sư huynh nếu trong lòng thích ai, đâu có khả năng thật sự dám đích thân chữa bệnh cho người đó.
Đề xuất Trọng Sinh: Ra Khỏi Viện Tâm Thần, Ác Nữ Tung Hoành Mạt Thế