Sự nghiệp y học chưng chưng nhật thượng (ngày càng đi lên), các vị người trong nghề y có mặt đều vui vẻ ra mặt.
Nếu chỉ đơn thuần đến ăn một bữa cơm, những đại lão này chưa chắc đã đến, đặc biệt là nhân vật tầm cỡ siêu cấp như Trương đại lão.
Trương đại lão cầm ly nước trái cây, gọi vọng lại Tạ đồng học: "Nào, uống một ly, chúc mừng chút."
Người nhà họ Hách phối hợp với hứng thú của các quan khách, gọi phục vụ bưng đồ uống tới.
Không ngờ người phục vụ đó đột nhiên lao vào sảnh nhỏ cầu cứu các bác sĩ: "Có người ngất xỉu rồi."
Các bác sĩ chưa kịp chạm ly chúc mừng, đưa mắt nhìn nhau: Mới đó đã có bệnh nhân quang lâm rồi?
"Ai ngất?" Mọi người vừa hỏi, vừa đi ra ngoài xem bệnh nhân.
"Hình như là một đôi tình nhân, cãi nhau, cô gái bỏ đi, chàng trai thì ngất xỉu." Người phục vụ chứng kiến sơ qua quá trình xảy ra sự việc nói.
"Ái chà!" Tiếng kinh ngạc này phát ra từ người nhà họ Hách, là sau khi nhìn thấy từ xa người đang nằm ngất xỉu trên mặt đất kia có thể là ai.
"Ai?" Trương đại lão quay đầu hỏi, có thể nghe ra từ tiếng kêu của người nhà họ Hách rằng thân phận bệnh nhân không đơn giản.
Tạ Uyển Oánh đi theo sau các thầy và sư huynh, nhìn rõ mặt bệnh nhân, đồng tử co lại: Là Phương Cần Tô.
Đột ngột ngã quỵ đa số bắt nguồn từ tai biến mạch máu não. Vừa khéo bác sĩ khoa tim mạch và bác sĩ Thần Kinh Ngoại Khoa đều có mặt.
Đô Diệp Thanh ngồi xổm xuống bắt mạch cho bệnh nhân, phán đoán nhịp tim hô hấp, sơ bộ kết luận: "Tim không có vấn đề gì."
Cao Dũng lấy ra một chiếc đèn pin, soi đồng tử cho bệnh nhân, một tay vỗ nhẹ vào mặt bệnh nhân: "Có nghe thấy tôi nói gì không?"
Bệnh nhân yếu ớt hé đôi môi hơi trắng bệch, dường như không phát ra được âm thanh.
"Cậu ta tên là gì?" Cao Dũng ngẩng đầu hỏi những người biết chuyện khác.
Người nhà họ Hách nhất thời không biết trả lời thế nào cho phải, đại minh tinh quốc tế đến nhà họ chơi đàn piano, ngay từ đầu đã thỏa thuận không được tiết lộ thân phận. Đại minh tinh này ngất xỉu ở nhà họ, bất cứ lúc nào cũng có thể biến thành tin tức chấn động quốc tế. Người nhà họ Hách nơm nớp lo sợ. Chưa kể, tại sao Phương Cần Tô lại ngất xỉu ở chỗ họ một cách không rõ ràng như vậy.
Người quản lý nhận được tin tức liền lao tới, vội vã sắp xếp nhân viên an ninh ngăn cản người không phận sự đến gần Phương Cần Tô.
Những người nghe tin chạy đến xem náo nhiệt đều bị đuổi ra xa mười mét.
"Cần gọi xe cứu thương không?" Người nhà họ Hách và người quản lý vừa hỏi bác sĩ, vừa tự bàn bạc trước, nếu gọi xe cứu thương thì có thể đưa đại minh tinh đến bệnh viện nào mà không tạo thành tin tức.
Các bác sĩ có mặt không ngốc, nghe ra bệnh nhân này có thể là ai rồi.
"Phương, Cần, Tô?" Cao Dũng lúc này niệm tên người này, cuối cùng cũng nhớ ra điều gì.
Hóa ra, phản ứng kỳ lạ trước đó của cô là vì người này. Tất cả là tại anh cũng giống như thường ngày không thích quan tâm đến tin tức giải trí, nhất thời không liên tưởng đến điều này.
Những người khác thấy anh bỗng nhiên quay phắt đầu lại là đang tìm bóng dáng ai đó.
"Oánh Oánh đâu rồi? Cô ấy vừa ở đây mà." Đám Ngụy đồng học nhìn theo ánh mắt của Cao sư huynh mới nhận ra Tạ đồng học không có ở đó.
Việc Tạ đồng học biến mất điểm này không giống tác phong trước đây. Tạ đồng học xưa nay là người hễ có bệnh nhân thì tuyệt đối sẽ ở bên cạnh bệnh nhân không đi.
"Cao Dũng, có chuyện gì vậy?" Trương đại lão thay mặt đám người đang thắc mắc hỏi.
Trên mặt Cao Dũng thoáng qua một tia lạnh lùng cứng ngắc, sự lo lắng trong mắt rất chân thực.
Thấy vậy, tay Cao Chiêu dứt khoát vỗ lên vai em trai: "Anh giúp chú đi tìm cô bé."
Bệnh nhân này trăm phần trăm là não bộ có vấn đề, em trai phải ở lại đây. Anh đi giúp em trai tìm xem cô em gái nhỏ đang ở đâu.
Sau khi biết xảy ra chuyện, Tạ Uyển Oánh đã chạy một mạch ra ngoài tìm bạn nối khố.
Đề xuất Hiện Đại: Trong Những Tháng Ngày Hoang Mang Ấy, Em Cũng Từng Yêu Anh