Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 2876: Người Nhà Chăm Sóc

Cuối tuần, Hà Hương Du sắp tốt nghiệp dọn hành lý ra khỏi ký túc xá trường trước. Nguyên nhân chủ yếu là cô ấy đến Quốc Trắc làm việc đường xa, không tiện quay lại trường ở nữa. Chỉ để lại hai ba bộ quần áo và chiếu chăn trong ký túc xá, thỉnh thoảng rảnh rỗi quay lại chơi với tiểu sư muội chưa tốt nghiệp.

Nhị sư muội định sẵn là phải đi rồi, Liễu Tĩnh Vân trong nội tâm dần dần tiêu hóa tin tức này. Cuối tuần đến giúp sư muội đóng gói hành lý, cô ấy vẫn nói cười như xưa, không còn hờn dỗi nữa.

"Dù sao, cũng tốt hơn em chạy ra nước ngoài. Ít nhất có thể gặp mặt bất cứ lúc nào. Bệnh viện chúng ta và Quốc Trắc thường có giao lưu học thuật, nói không chừng chị và Oánh Oánh sẽ qua bên đó tìm em." Liễu Tĩnh Vân đã mở lòng nói về viễn cảnh tương lai tươi đẹp đầy hưng phấn, hỏi nhị sư muội, "Em đây là thuê nhà ở gần Quốc Trắc sao?"

"Mẹ em nhờ người giúp em mua một căn nhà cũ (second-hand)." Hà Hương Du nói.

Tạ Uyển Oánh và Liễu Tĩnh Vân nhớ lại lần trước cô ấy từng nói là nhắm trúng môi trường tiểu khu nào đó, chẳng lẽ đúng là?

"Đúng, là tiểu khu Trương đại lão ở." Hà Hương Du thừa nhận.

Nhị sư tỷ thuộc về người trời sinh trời không sợ đất không sợ.

"Em đây là ở cách vách Trương đại lão sao?" Liễu Tĩnh Vân hỏi câu này, có chút líu lưỡi, có lẽ nhị sư muội không sợ nhưng cô ấy có chút sợ, đến lúc đó làm sao đi tìm nhị sư muội nữa.

Hà Hương Du bảo hai người bọn họ không cần sợ: "Trương đại lão không thường ở nhà đâu, thầy ấy là cuồng công việc nổi tiếng xa gần. Em ở tòa nhà bên cạnh thầy ấy, có thể tiện gặp thầy Lỗ."

Thầy của Quốc Hiệp đương nhiên tốt nhất là người nhà Quốc Hiệp tự mình chăm sóc.

Nhị sư tỷ nhìn có vẻ thô tâm đại ý thực tế có một trái tim mềm mại biết quan tâm người khác.

Liễu Tĩnh Vân hai tay ôm lấy vai nhị sư muội, gật gật đầu, biểu thị đã hiểu hoàn toàn.

Hành lý tịnh không nhiều. Ba người xách hai túi hành lý lớn đi xuống cầu thang ký túc xá. Hà Hương Du tự lái xe đến, hành lý cho vào cốp sau xe nhỏ của cô ấy.

Nói đến lái xe, Liễu Tĩnh Vân nói mình đang chuẩn bị thi bằng lái.

Con gái, rốt cuộc tự mình biết lái xe vẫn tốt hơn, bất cứ lúc nào muốn đi đâu tự mình thuận tiện. Tạ Uyển Oánh nghĩ xong sau khi tốt nghiệp tìm được việc làm có thể sắp xếp cho mình thi bằng lái.

Lái xe một mạch đến tiểu khu của Trương đại lão.

Xe lái đến cổng tiểu khu qua kiểm tra an ninh, có người nhìn thấy ba người bọn họ nhận ra bọn họ.

Đợi xe dừng hẳn dưới lầu, người đó đuổi theo đến nơi: "Tạ Uyển Oánh."

Ba người đang chuẩn bị chuyển hành lý, quay đầu lại, nhìn thấy Hoàng Bội Bội đang đứng trước mặt bọn họ.

"Các cậu ở đây rồi sao?" Hoàng Bội Bội hỏi.

Hóa ra người này cũng ở tại?

"Tôi ở gần đây." Hoàng Bội Bội nói.

Hóa ra người này cũng là thổ dân thủ đô.

Hoàng Bội Bội muốn làm rõ là: "Nhà chúng tôi không có tiền như các cậu, nhà ở đây tôi ở không nổi."

Thổ dân phân đẳng cấp, không phải tất cả người thổ dân thủ đô đều là người có tiền.

"Cô tìm em ấy có việc gì?" Liễu Tĩnh Vân với tư cách đại sư tỷ, che chở cho tiểu sư muội Tạ Uyển Oánh hỏi đối phương, chỉ nhớ người này nhắm vào tiểu sư muội mà đến.

"Này, cho cậu, Tạ Uyển Oánh." Trong tay Hoàng Bội Bội cầm một tờ báo hình như là vừa mua sáng nay, đưa ra.

Tạ Uyển Oánh không có thói quen mua báo đọc báo, cũng không chần chừ nhận lấy tờ báo của đối phương. Nghĩ tờ báo này tuyệt đối không thể ăn thịt cô được.

Liễu Tĩnh Vân và Hà Hương Du nhân đó hiện lên thần sắc căng thẳng.

Liếc thấy biểu cảm của hai người này, Hoàng Bội Bội hừ một tiếng, nói: "Tạ Uyển Oánh, tôi không nợ cậu nữa." Lập tức xoay người, rời khỏi ba người bọn họ. Cô ta và hai người này nghĩ không giống nhau, có một số việc vốn dĩ nên sớm cho đương sự biết.

Đề xuất Ngọt Sủng: Lầm Tưởng Người Trong Mộng Là Tri Kỷ
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện