Hiện tại nói có van điều tiết của ống dẫn lưu có thể điều chỉnh áp lực, nhưng mỗi lần bệnh nhân đến bệnh viện để điều chỉnh lại đều cần làm kiểm tra lại, để bác sĩ có thể phán đoán chính xác hơn trị số áp lực nhằm tiến hành điều chỉnh mới.
Mặt khác, nếu không may có nhiễm trùng xảy ra thì đặt ở phần dưới vẫn tốt hơn đặt ở phần trên.
Hơn nữa chỗ này nằm sát cạnh gan và các cơ quan quan trọng khác, khiến bác sĩ trong lòng luôn lo lắng không biết ngày nào đó ống dẫn lưu có vô tình tuột ra vì nguyên nhân không rõ nào đó, rồi cọ xát vào gan gây chuyện hay không. Vật dụng quan trọng tránh xa các tạng quan trọng chắc chắn là tốt nhất. Vì vậy, bác sĩ thích đặt đầu cuối ống dẫn lưu vào hố chậu ở phần dưới ổ bụng hơn. Nếu đặt ở chỗ này, cần chú ý tránh Đại Võng Mạc, dùng Phúc Xoang Kính (nội soi ổ bụng) cẩn thận lật Đại Võng Mạc lên để đặt ống là tốt nhất.
Trong các cách nói của các đại lão, cái nào mới đúng?
"Tôi thấy vẫn là do nguyên nhân Can thũng đại (gan to)."
Một nhóm người quay đầu nhìn về phía bác sĩ chủ trị của bệnh nhân là Lữ phó chủ nhiệm và bác sĩ Vương, họ là những người rõ câu trả lời nhất.
Không ngờ, hai người này lại dùng vẻ mặt mờ mịt để trả lời nghi vấn của mọi người.
"Không phải bệnh nhân Can thũng đại sao?"
Biểu cảm của bác sĩ Kim và những người khác càng kinh ngạc hơn, nghĩ nếu là câu trả lời này, rõ ràng có nghĩa là từ đầu đến cuối họ đã đoán sai hướng hoàn toàn.
"Không phải đâu." Bác sĩ Vương lắc đầu, lông mày nhíu lại như ông già sắp sầu chết đến nơi. Hỏi anh anh cũng không biết, không tài nào hiểu nổi tại sao chủ đao Tạ đồng học lại cần rạch một đao ở đây.
Đầu óc của rất nhiều người tại hiện trường giống như những con ruồi không đầu kêu vo vo xoay mòng mòng.
Cũng không thể nói là không có ai đoán ra chuyện gì.
Hoàng Chí Lỗi đẩy kính mắt nhìn sang Tống "Mèo" bên cạnh.
Anh nhìn tôi làm gì, tiền bối tiểu ngốc nghếch, tự mình nghĩ đi. —— Tống Học Lâm.
"Tôi biết chuyện gì rồi." Ngụy Thượng Tuyền chát một cái vỗ vào lòng bàn tay, lần này rất có lòng tin vào đáp án của mình.
"Chuyện gì?" Vi Thiên Lãng giáo thụ hỏi cậu nhóc này.
"Béo." Ngụy Thượng Tuyền đáp.
"Béo?"
Cậu nhóc này đang nói lời ngớ ngẩn gì vậy?
Ai chẳng biết bệnh nhân này béo.
"Béo mà. Giống như Triệu Triệu Vĩ lớp chúng em, bụng mà véo lên một cái là toàn nếp gấp. Lần trước cậu ấy chẳng phải vì thế mà gặp chuyện sao?" Ngụy Thượng Tuyền nói.
Lần này thực sự không thể nói Ngụy đồng học là học tra (học sinh kém) được nữa.
Mọi người rốt cuộc cũng nhớ ra chuyện này.
Phải nói người béo ở chỗ bụng này rất dễ sinh ra nếp gấp. Cho nên làm một điểm trung chuyển ở đây để chỉnh đốn ống dẫn lưu cho tốt có thể nói là có nhu cầu này. Nên nói, đây cũng là việc Tạ đồng học sau ca bệnh của Triệu Triệu Vĩ lần đó đã có chút "bóng ma tâm lý" nên đặc biệt đề phòng một chút.
Ống dẫn lưu đã được dẫn đến phần dưới ổ bụng, sắp bắt đầu phần hỗ trợ phẫu thuật Phúc Xoang Kính của Phổ Ngoại Nhị.
Mọi người tại hiện trường lại quay đầu, thấy người của Phổ Ngoại Nhị đi ra ngoài rửa tay xong rồi quay vào.
Trước phẫu thuật Tiểu Tôn lão sư đã gọi điện nói với vị chủ đao là cô rồi, Thi Húc lão sư làm nhất trợ cho cô, Tiểu Tôn lão sư làm người phụ kính (cầm camera nội soi). Ca phẫu thuật nhỏ thế này Đàm lão sư không cần lên đài.
Thực tế, ai cũng nhìn ra được, Đàm Khắc Lâm không lên đài tuyệt đối là cố ý săn sóc học trò. Nếu không, dù sao lên hay xuống đài cũng gần như không cần tự mình thao tác, làm nhất trợ có thể quan sát kỹ thuật hiện tại của học trò tốt hơn. Dẫu sao ca phẫu thuật nhỏ thế này nếu đã xác định mình không cần lên đài thì cũng chẳng cần tới xem làm gì.
Đàm Khắc Lâm cố ý không lên đài, ngoài việc có lòng tin vào đồ đệ của mình thì còn là vì không muốn gây áp lực cho đồ đệ này. Đồ đệ này cái gì cũng tốt, duy chỉ có một điểm không tốt, chính là tự tạo áp lực cho bản thân quá lớn.
Tạ đồng học đã lâu không làm phẫu thuật Phúc Xoang Kính, hiện tại thế nào, kỹ thuật có bị lạ lẫm không?
Đề xuất Trọng Sinh: Đêm Trừ Tịch Cả Nhà Ép Ta Đưa Tiền, Ta Tiễn Bọn Họ Ra Hỏa Táng Trường