Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 2864: Tâm Hữu Linh Tê

Trong tình hình này, Tạ Uyển Oánh tin rằng Hoàng sư huynh không phải sợ bị bọn họ vượt qua, càng không phải bản thân không nguyện ý động não, chỉ là muốn cùng bọn họ giao lưu nhiều hơn chút về mặt học thuật. Về việc này, cô thành thành thật thật nói với Hoàng sư huynh: "Sư huynh anh không nói, bọn em cũng sẽ cùng anh thảo luận ca bệnh. Nếu là tình huống vừa xảy ra trong phòng phẫu thuật, là thuộc về vấn đề phát sinh giữa chừng, ai cũng không cách nào có thể dự liệu trước, không cách nào tiến hành thảo luận trước được."

Trên lâm sàng nhiều hơn là các loại tình huống đột phát, các loại tình huống chỉ có thể nhìn một bước đi một bước, cho nên rèn luyện bác sĩ suy nghĩ độc lập quan trọng như vậy chính là vì nguyên nhân này.

Tiểu sư muội quá một gân (thẳng tuột). Tay phải Hoàng Chí Lỗi vỗ vỗ lên trán.

Nhìn nhìn biểu cảm này của Hoàng sư huynh, bọn Ngụy bạn học mấy người tự nhận có khả năng hiểu Hoàng sư huynh hơn Tạ bạn học: Đây đâu phải chuyện Hoàng sư huynh muốn cùng bọn họ giao lưu hay không giao lưu, là Hoàng sư huynh đang cuống cuồng biểu thị mình sắp bị cuốn lên, sợ chết khiếp rồi.

Từ khía cạnh có thể thấy được, nơi có Tạ bạn học không thể nào không cuốn (cạnh tranh/nỗ lực).

Kinh khủng là, nếu Tống Học Lâm nói không sai, chỉ sợ Tào sư huynh mong sao bọn họ cuốn lên.

Bọn Ngụy Thượng Tuyền mấy người nghĩ đến điểm này, cơ thể không kìm được lại run lên. Sao cảm giác, Tào sư huynh so với Thần Tiên ca ca phúc hắc còn đáng sợ hơn.

Vừa khéo tiếng bước chân ngoài hành lang từ xa đến gần, chốc lát sau Tào Dũng quay lại xuất hiện ở cửa văn phòng. Không biết có phải mấy vị ngồi ở đây có tật giật mình hay không, hay là lúc anh đến đã nghe thấy bọn họ nói chuyện. Trong một mảnh yên tĩnh chỉ có tiếng thở thô ráp thi nhau vang lên.

Lại đợi một lát, ánh mắt của tất cả mọi người nhìn về phía Tạ bạn học.

Ai bảo ánh mắt Tào sư huynh đi đến chỗ Tạ bạn học chứ.

Không, khoảnh khắc này không ai nghĩ đó là ánh mắt tình yêu gì đâu, khoảnh khắc này đáy lòng mọi người kỳ vọng là hai người này đừng có tâm hữu linh tê nhất điểm thông (thần giao cách cảm).

Dưới con mắt của mọi người, cằm Tạ Uyển Oánh gật gật, biểu thị với Tào sư huynh: Em hiểu rồi.

Tiêu đời rồi. Hai tay Ngụy Thượng Tuyền ôm lấy đầu mình. Sau này bọn họ đừng hòng lấy được thẻ gợi ý từ chỗ Tạ bạn học nữa. Học tra đội sổ như cậu phải làm sao đây.

Phan Thế Hoa bạn học và Cảnh Vĩnh Triết bạn học thở dài, sau này, ít nhất là ở Thần Kinh Ngoại Khoa, dự tính không cho bọn họ sờ đầu Tạ bạn học qua sông nữa rồi.

Về phần Hoàng Chí Lỗi, càng đánh từ đáy lòng tin rằng Tào sư huynh và tiểu sư muội là tuyệt phối.

Ngoài việc học và công việc ra, Tào sư huynh là một sư huynh tốt rất biết chăm sóc người khác.

"Bụng đói không, có cần ăn chút gì rồi hãy lên bàn mổ không." Tào Dũng hỏi mấy người bọn họ.

Ca phẫu thuật vừa rồi dùng thời gian không tính là dài, nếu ca phẫu thuật tiếp theo không có sự cố lớn, có thể thu công đúng giờ không cần bụng đói. Sợ là sợ ở chỗ có sự cố gì đó. Ở điểm này, bác sĩ ngoại khoa là cần làm tốt một số chuẩn bị.

Có người đi ngang qua nghe thấy lời này, thò đầu nói với đám người bọn họ: "Có muốn uống sữa bò không? Thầy Phó chúng tôi có đấy."

Thấy là tiền bối Chu Tuấn Bằng của Tâm Hung Ngoại Khoa với khuôn mặt công tử cười hồ ly nói với bọn họ.

Hoàng Chí Lỗi quay đầu bày ra vẻ ngầu đỡ gọng kính với đồng hương: "Không cần, chúng tôi tự có."

Ánh sáng trên tròng kính cảnh cáo đối phương đừng có giả bộ làm màu ý đồ tiếp cận sư đệ sư muội của anh ấy, tám phần mười là mang ý đồ tồi tệ gì đó.

Tôn Ngọc Ba đến góp vui rồi, kéo áo Chu Tuấn Bằng: "Có sữa bò không?"

Ba đồng hương, vốn dĩ nên là sáu mắt lưng tròng, bây giờ chỉ có sáu mắt trừng nhau.

Ánh mắt khinh thường của Chu Tuấn Bằng quét qua mặt Tôn đồng hương, thay đổi lời vừa nói: "Không có." Phân minh biểu thị cậu muốn uống thì không có.

Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện