Sau phẫu thuật bệnh nhân theo quy trình thông lệ, sẽ do y tá và bác sĩ gây mê hộ tống về phòng bệnh trước.
Bác sĩ Kim nhân đó cùng đi theo bệnh nhân về phòng bệnh, nói với bọn Tạ Uyển Oánh: "Các em có ca phẫu thuật tiếp theo, bây giờ đi nghỉ ngơi một lát. Việc này tôi làm là được rồi."
Thầy Kim người tốt. Ca phẫu thuật tiếp theo (tiếp đài) là phải làm chuẩn bị gây mê, có một khoảng thời gian trống có thể để các bác sĩ nghỉ ngơi ngắn. Kế đó nhận được thông báo của Tào sư huynh, bảo bọn họ đừng chạy qua chạy lại giữa phòng bệnh và phòng phẫu thuật nữa.
Một đoàn người di chuyển đến bên trong văn phòng bác sĩ của khu phẫu thuật, mỗi người tìm cái ghế nghỉ xả hơi uống ngụm nước.
Hoàng Chí Lỗi bước vào cuối cùng, nhìn thoáng qua không có người khác, đi đến trước mặt đám sư đệ sư muội đang ngồi tụm lại, nói vài câu tâm tình: "Các em sau này có ý tưởng gì, trước phẫu thuật chúng ta giao lưu kỹ càng chút, nói rõ với anh trước."
Sư huynh anh đây, không nói hôm nay mất mặt hay không mất mặt, là cái não sợ là sắp bị ép điên rồi.
Các vị sư đệ sư muội, nghe Hoàng sư huynh bỗng nhiên thốt ra câu này, trong mắt hiện lên mười vạn dấu chấm hỏi: Giọng điệu của Hoàng sư huynh là lạ?
Trước đây bọn họ từng đi thực tập ở các khoa khác, những bác sĩ hướng dẫn lâm sàng trẻ tuổi như Hoàng sư huynh không ít, tính khí có thể so với các đại lão đủ loại kiểu dáng.
Như lần trước ở Nhi khoa bác sĩ Trình Dục Thần dẫn dắt bọn họ, bình thường thấy bọn họ chỗ nào làm chưa đủ tốt thì phê bình giáo dục. Tiền bối phê bình đúng, hậu bối thành khẩn tiếp nhận. Nếu tiền bối là bản thân kỹ thuật không bằng hậu bối, giống như lần đó bác sĩ Trình Dục Thần bị Phan bạn học ép đến chạy nôn mửa, không dám nói hậu bối câu nào không phải, tự mình cắn răng nuốt xuống.
Hậu bối trò giỏi hơn thầy, tiền bối chỉ có liều mạng nỗ lực đề phòng bị đuổi kịp, đây là đạo đức làm người cơ bản, chẳng có gì để nói cả.
Hoàng sư huynh xưa nay không phải người không có đạo đức, ngược lại, Hoàng sư huynh làm người chính trực, biệt danh Hoàng đại hiệp, ấn tượng trong đám bạn học lớp bọn họ và đồng nghiệp trong bệnh viện cực kỳ tốt. Bạn học lớp bọn họ từng theo Hoàng sư huynh ai nấy đều nói Hoàng sư huynh tốt.
Kỳ lạ rồi, Hoàng sư huynh nói câu này với bọn họ là có ý gì?
Quay đầu một cái, ánh mắt Tạ Uyển Oánh hướng về phía bác sĩ Tống đang ngồi phía trước.
Nhận được ánh mắt nghi vấn này của cô, Tống Học Lâm cầm cái cốc Mark đã uống nửa ngụm nước trà, chậm rãi dời môi mình ra, hai mắt lười biếng híp lại một nửa, như thể để lộ ra biểu cảm còn mê hoặc hơn bọn họ: Các người không biết sao?
Tiền bối tiểu ngốc nghếch tại sao bị gọi là tiểu ngốc nghếch chứ không phải đại ngốc nghếch, hoặc là trực tiếp bị gọi là đồ ngốc bạch chi. Là Tào Dũng giữ thể diện cho sư đệ này sao?
Tào Dũng là đại lão thần kinh, cũng là thiên tài y học, dùng từ hình dung người nào đó chỉ có thể là chuẩn xác đến nơi đến chốn.
Ngẫm nghĩ kỹ cũng phải, người có thể theo đại ngưu như Tào sư huynh học tập làm việc, IQ ít nhất không thể kém hơn thiên tài như Tống Học Lâm quá nhiều.
Ồ. Tạ Uyển Oánh bừng tỉnh đại ngộ.
"Sao thế, Oánh Oánh?" Ngụy Thượng Tuyền quay đầu hỏi gấp cô, cùng bọn Phan bạn học sợ Hoàng sư huynh có phải bỗng nhiên uống nhầm thuốc gì không.
Hoàng sư huynh không phải không có não, không phải không có IQ, không phải nghĩ không ra, là một loại đại gia nằm thẳng (tang ping) khác. Cho nên bị Tào sư huynh hình dung là tiểu ngốc nghếch, ý là không tranh khí, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, rõ ràng có cái não này mà không chịu suy nghĩ sự việc.
Húp húp~ Tống Học Lâm lại uống hai ngụm nước trà.
Tiền bối tiểu ngốc nghếch cả ngày nói cậu nằm thẳng sờ cá (lười biếng), ai càng nằm thẳng sờ cá hơn, không phải Tống Học Lâm cậu được chưa. Nếu thật sự là cậu nằm thẳng, Tào Dũng ngày ngày mắng là cậu chứ không phải tiền bối tiểu ngốc nghếch rồi.
Bác sĩ sợ nhất nằm thẳng sờ cá là cái não của bác sĩ chứ không phải cơ thể bác sĩ, y học dựa vào não làm việc là tiên quyết.
Đề xuất Hiện Đại: Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Chồng Thực Vật