Rất tự tin vào kinh nghiệm và kỹ thuật của mình vượt qua cả những thiết bị y tế kiểm tra tiên tiến nhất, muốn bao trọn cho bệnh nhân.
Nói một cách khoa học, là không thể, mắt người không phải mắt xuyên thấu.
Mồ hôi của bác sĩ Kim túa ra như tắm, bất giác đưa tay áo lên lau mồ hôi lạnh đầy mặt, khi hạ tay áo xuống lại nhận được cái liếc mắt đầy ý vị thứ hai của Tào Dũng.
Có thể thấy, Tào Dũng có lẽ cũng không ngờ đầu óc cô lại ngốc nghếch đến vậy.
"Vâng, lát nữa tôi phải nói chuyện này với người nhà." Bác sĩ Kim thừa nhận mình đã sai, ngẩng đầu cảm kích nói: "Oánh Oánh, cảm ơn em."
Những lời này cô chọn nói trực tiếp với thầy Kim, chứ không phải để đến lúc các bác sĩ thần kinh ngoại khoa của họ đi nói với người nhà, là muốn giữ thể diện cho thầy Kim và các bác sĩ khoa Thần kinh Nội, cũng là cơ hội để vong dương bổ lao (mất bò mới lo làm chuồng). Có thể nói, sinh viên Tạ và khoa Thần kinh Ngoại khoa đã rất dụng tâm.
Vốn dĩ, bạn không tìm ra nguyên nhân bệnh mà còn làm thành ra thế này, tự cho là tiết kiệm tiền cho người ta, thực tế rất có thể sẽ trở thành bằng chứng để đối phương sau này nói rằng các bác sĩ nội khoa của các bạn đã không làm tròn trách nhiệm, có tồn tại việc làm chậm trễ bệnh tình hay không.
Phẫu thuật dẫn lưu dù sao cũng không phải là phẫu thuật chữa trị tận gốc, không phải phẫu thuật chữa trị tận gốc thì không thể coi là chữa khỏi hoàn toàn. Trong lòng bệnh nhân và người nhà cuối cùng vẫn sẽ có khúc mắc. Khó đảm bảo sau này không đến gây phiền phức cho bệnh viện và bác sĩ.
Ngoài cửa hình như có người đang lén lút nghe trộm.
"Bác sĩ Tạ đến khoa chúng tôi rồi à?" Hai người bước ra từ cửa, người nói là bác sĩ Vương, đi theo bên cạnh Phó chủ nhiệm Lữ, rõ ràng đang đóng vai trò người phát ngôn của Phó chủ nhiệm Lữ, cười tủm tỉm nói: "Chủ nhiệm Lữ của chúng tôi vẫn luôn rất mong đợi bác sĩ Tạ đến khoa chúng tôi."
Đối với lời nói này của bác sĩ Vương, hiện trường nhất phiến an tĩnh (một mảnh yên tĩnh). Kể cả bác sĩ Kim, ai nấy đều rất thông minh, không ai đáp lại, muốn coi như không nghe không thấy hai người này.
Bị coi như không khí, bác sĩ Vương sốt ruột, nói: "Nhóm chúng tôi cũng có một bệnh nhân não úng thủy. Bác sĩ Tạ, cô qua xem đi."
Rõ ràng, hai người này đã trốn ở gần đó lén lút nghe họ nói chuyện một lúc lâu rồi. Bây giờ thấy thời cơ chín muồi, vội vàng xuất hiện muốn hái quả.
Hai kẻ vô dụng này. Hoàng Chí Lỗi hừ một tiếng trong mũi, hỏi bác sĩ Vương: "Anh bảo cô ấy qua xem cái gì? Đó không phải là bệnh nhân của nhóm chúng tôi."
"Cô ấy đến để học tập, xem thêm nhiều ca bệnh cùng loại là chuyện tốt, cùng nhau học tập." Bác sĩ Vương không giữ được thể diện, không dám thẳng thắn thừa nhận mình và Phó chủ nhiệm Lữ đến cầu xin một sinh viên y khoa giúp đỡ, liền nói.
"Ca bệnh cùng loại thì càng không cần qua học sao?" Hoàng Chí Lỗi chặn họng lại một câu.
Hiện trường chỉ thấy một nhóm bác sĩ thần kinh ngoại khoa nghiên cứu não người đấu trí, so với các khoa khác chỉ đơn thuần đấu khẩu, đấu khí thì đặc sắc hơn.
Phó chủ nhiệm Lữ đưa tay ngăn bác sĩ Vương lại, nói: "Là bệnh nhân giường số hai cũng cần làm phẫu thuật dẫn lưu, có chút vấn đề cần thảo luận giải quyết. Nhóm chúng tôi đã lên kế hoạch từ sớm, muốn mời bác sĩ Tào qua giúp chúng tôi xem bệnh nhân, cho chút ý kiến."
Gừng càng già càng cay. Về độ xảo quyệt, bác sĩ Vương làm sao bì được với Phó chủ nhiệm Lữ.
Lời nói này của Phó chủ nhiệm Lữ cao tay hơn nhiều, không hạ mình nói là mời sinh viên y khoa qua giúp mình, cũng dựng lên một lý do hợp lý trong cùng khoa để người ta qua.
Được, đối phương đã không giữ được thể diện như vậy, Hoàng Chí Lỗi gọi con mèo Tống kia: "Cậu dẫn Oánh Oánh và họ về văn phòng trước để sắp xếp bệnh án."
Đôi mắt nâu của Tống Học Lâm nheo lại, chậm rãi gật đầu: Tiền bối Hoàng ngốc nghếch, cuối cùng IQ cũng online được một nửa. Thực ra là, bảo anh chỉ dẫn bác sĩ Tạ về là đủ rồi. Mấy người kia, anh không muốn dẫn.
Đề xuất Hiện Đại: Thưa phu nhân, Phó tổng yêu em bằng cả sinh mệnh