"Đành phải đợi hôm nay lại đến nói với ông chuyện này. Bác sĩ Lữ có chút sốt ruột, gửi trước cho ông một tin nhắn thông báo tình hình, sợ ông và anh ấy bị kéo vào cái bẫy."
"Cái bẫy?"
"Chủ nhiệm Lý, đến giờ ông vẫn cho rằng nhà bọn họ là đúng sao? Cha mẹ đứa trẻ này nếu thật lòng muốn cứu con, lẽ ra phải tích cực tham gia phối hình tủy xương. Nhưng trong tin nhắn bác sĩ Lữ gửi cho ông đã thông báo rõ ràng cặp cha mẹ này không làm như vậy."
"Tôi đối với việc này là có một phần nghi ngờ."
"Ông nghi ngờ cái gì? Ông nghi ngờ đứa trẻ này không phải con ruột của bọn họ mà là con ruột của người hiến tặng này sao? Ai nói với ông lời này?"
"Không, cái này, tôi không có." Chủ nhiệm Lý trả lời giọng rất mơ hồ.
Nhưng những người khác trong văn phòng đều nhìn ra rồi, thật sự có người đã nói như vậy với Chủ nhiệm Lý. Điều này đủ để chứng minh người nhà họ Trương này vì đạt được mục đích mà dối trá liên thiên cái gì cũng dám nói bậy bạ.
Tạ Uyển Oánh đang đứng nhận được ánh mắt của sư huynh Hoàng bên cạnh ném tới: Bạn học em gia đình này nội bộ có thù oán gì?
Không phải thù, tại sao lại đẩy một mình Trương Vi vào lửa?
Không phải nói là có thù với Trương Vi, nếu là chuyện khác người nhà họ Trương sẽ không làm như vậy. Chỉ khi liên quan đến chuyện của con trai cháu trai trong nhà, Trương Vi là đương nhiên phải bị lôi ra hiến tế để bảo vệ cháu trai. Gia đình trọng nam khinh nữ từ xưa đến nay đều có tư tưởng như vậy: Bỏ xe giữ tướng.
Biểu cảm của Tạ Uyển Oánh rất bình tĩnh, sớm biết như vậy rồi, cho nên cô căn bản không định giao tiếp với người nhà họ Trương nữa, không thuyết phục được tư tưởng của loại người này đâu, cũng giống như nhà họ Tạ cũ.
Hoàng Chí Lỗi quay đầu lại, không ngoài dự đoán, sư huynh Tào Dũng người chính trực đã không thể nhịn được nữa trước.
Tào Dũng dứt khoát nói thẳng: "Chủ nhiệm Lý, ông và tôi đều phải chuẩn bị đi làm, bớt nói nhảm đi."
"Hay là chiều nay chúng ta tìm lúc rảnh rỗi lại nói chuyện, bác sĩ Tào?" Chủ nhiệm Lý đề nghị.
"Không, bây giờ nói rõ ràng ngay." Tào Dũng quả quyết từ chối, trực tiếp chất vấn đối phương, "Ông cho rằng người hiến tặng này có thể hiến tủy cho đứa trẻ sao?"
Sự tĩnh lặng trong giây lát ở văn phòng, như yêu ma quỷ quái chôn sâu dưới đáy biển sắp lộ mặt ra.
Thực ra nghĩ cũng biết. Tối qua sau khi giao tiếp với Hoàng Bội Bội, suy nghĩ của bác sĩ khoa Huyết dịch về loại chuyện này là như thế nào đã rõ ràng ngay.
Trương Lập và Liễu Kim Ngân nói gì cũng sẽ không hiến cho con trai, cha mẹ ích kỷ tư lợi đến cực điểm. Khổ nỗi không ai làm gì được hai vợ chồng này, bác sĩ cũng vậy.
Đào Đào bệnh sắp chết phải làm sao?
Đứa trẻ đáng thương biết bao, rõ ràng có một tia hy vọng có thể cứu vãn tính mạng.
Trong lòng Chủ nhiệm Lý cũng nghĩ như Hoàng Bội Bội vậy. Mặc kệ người nhà tìm đâu ra người hiến tặng "tự nguyện". Bác sĩ chỉ nhận văn bản ký kết tự nguyện không phạm pháp, không phải cảnh sát sẽ không chuyên nghiệp đi phá án.
Gãy xương thì sao? Gãy xương chậu thì sao? Như Hoàng Bội Bội nói, chỉ cần hiến xong không chết người là có thể hiến. Hiến xong người hiến tặng có để lại di chứng khác ảnh hưởng đến cuộc sống công việc nửa đời sau hay không, khoan hãy lo, cứu mạng là cấp bách. Quán tính tư duy logic y học lâm sàng kiểu này, có thể nói trong đầu rất nhiều bác sĩ bất giác gần như biến thành thâm căn cố đế.
"Đầu óc ông không tỉnh táo nữa sao, Chủ nhiệm Lý?"
Mặt Chủ nhiệm Lý trong sát na đỏ bừng: "Bác sĩ Tào, cậu nói lời này —— Tôi biết, cậu là người nói chuyện rất thẳng, cũng quả thực là phẩm hạnh được người ta tôn trọng."
"Cho nên tôi hỏi ông đầu óc tỉnh táo chưa? Ông đã tuân thủ nguyên tắc làm bác sĩ của ông chưa? Làm bác sĩ có thể vì muốn cứu một bệnh nhân mà đi làm hại một người khác sao?"
Trán Chủ nhiệm Lý lấm tấm mồ hôi.
Đề xuất Cổ Đại: Liễm Tài Nhân Sinh