Có tiền có thể sai ma khiến quỷ. Tạ Uyển Oánh cô hiểu.
"Ai cho phép cô ấy đi hiến tặng?" Tạ Uyển Oánh hỏi, "Là bác sĩ nào, cậu nói đi."
"Tôi không biết, mẹ cô ấy cũng sẽ không nói cho cô ấy biết. Có lẽ cậu có thể đi tra thử xem." Hồ Hạo nói, "Cậu đừng hiểu lầm, tôi gọi cuộc điện thoại này không phải muốn cậu đi tra. Tôi chỉ thay mặt Trương Vi nói cho cậu biết. Sự thật là như vậy, cậu đừng để bị cuốn vào nữa, cảm ơn cậu vì những việc đã làm cho cô ấy."
Trong văn phòng một mảnh tĩnh lặng, bầu không khí hoàn toàn không đúng.
"Oánh Oánh bọn họ hai ngày nữa sẽ qua bên chỗ em. Em tự xem mà làm. Chuyện bên này anh sẽ giải quyết." Tào Chiêu nói với em trai.
Giọng nói trầm ổn của Tào Dũng vang lên: "Anh nói với cô ấy, bảo cô ấy đừng lo lắng. Chuyện này em sẽ xử lý."
Cúp điện thoại, Tào Chiêu nói với em gái nhỏ: "Được rồi, chuyện này em không cần để ý nữa. Qua ngày mai là các em phải đi rồi, chiều mai sau khi tan làm anh đưa các em cùng đi ăn bữa cơm."
Được thầy mời ăn cơm rồi, chứng tỏ các thầy cô Nhi khoa khá hài lòng với biểu hiện của bọn họ. Đám bạn học không kìm được vui vẻ ra mặt.
Mọi người vô cùng trân trọng hai ngày cuối cùng ở Thủ Nhi. Ban ngày bận rộn trong bệnh viện, lúc tan làm mấy vị đồng học lại bàn tán về chuyện này. Trương Đức Thắng đồng học bọn họ cho rằng: "Nếu có bác sĩ nhận phong bì cũng sẽ không làm chuyện xấu đâu."
Đúng vậy, không có bác sĩ nào ngu đến mức nhận phong bì xong đi làm chuyện hại chết người. Bác sĩ nhận phong bì chỉ vì lợi ích thôi. Hơn nữa, thầy cô ở Quốc Hiệp đãi ngộ lương bổng cao, càng không đáng làm chuyện ngu xuẩn này.
Về đến trường, phát hiện sim điện thoại hết tiền, Tạ Uyển Oánh chia tay với mấy vị đồng học, đi xuyên qua phố ăn vặt phía sau trường để mua thẻ nạp tiền. Đi ngang qua quán ăn nhỏ bên cạnh tiệm tạp hóa bán thẻ, mắt cô phát hiện mấy người quen mắt.
Chương Tiểu Huệ cùng Hoàng Bội Bội và Thẩm Hi Phỉ ba người đang ngồi ăn cơm bên một chiếc bàn nhỏ bên trong.
Trước khi thức ăn lên bàn, Hoàng Bội Bội và Thẩm Hi Phỉ lông mày hơi mang vẻ khó hiểu nhìn nhìn Chương Tiểu Huệ. Hôm nay hai người bọn họ kéo Chương Tiểu Huệ ra ngoài ăn cơm, chính là vì nghe nói học bổng Quốc Năng của Chương Tiểu Huệ bị hủy bỏ, muốn an ủi đối phương vài câu.
Nhưng biểu cảm này của Chương Tiểu Huệ là lạ, không giống mọi khi. Nếu là như trước kia, Chương Tiểu Huệ lúc này hẳn là phải biểu hiện tức giận đến mức không chịu nổi, bảo bọn họ giúp điều tra xem là ai ai ai lén lút nhắm vào mình làm chuyện xấu.
"Ơ, Tạ Uyển Oánh?" Thẩm Hi Phỉ ngồi đối diện cô hét lớn một tiếng, cứ như gặp ma vậy.
Hai người kia cũng quay đầu ngẩng lên, thấy đúng là cô đang đi tới, rất kinh ngạc. Nghĩ rằng cô và ba người bọn họ không thân thiết.
Dừng bước, Tạ Uyển Oánh nói với Hoàng Bội Bội: "Sư tỷ, em nhớ chị là bác sĩ khoa Huyết dịch."
Thần Tiên ca ca và sư huynh Tào Dũng không cho cô để ý đến chuyện này nữa, nhưng bảo cô hoàn toàn quên đi chuyện này là không thể. Chuyện này không liên quan đến Trương Vi. Cô là bác sĩ, chỉ cần gặp phải loại chuyện này thì không cách nào làm ngơ coi như không tồn tại.
Khác với suy nghĩ của Trương Đức Thắng đồng học, Tạ Uyển Oánh cô với tư cách là người kiếp trước từng làm nghề bác sĩ, biết rõ không ít trường hợp thực tế, không cho rằng chuyện này sẽ đơn giản. Chuyện Hồ Hạo nói ép buộc bệnh nhân gãy xương hiến tủy là có thể tồn tại. Đôi khi không liên quan đến việc bác sĩ có nhận phong bì hay không, nhưng cũng sẽ tồi tệ như vậy.
"Phải. Sao thế?" Hoàng Bội Bội hỏi.
Đề xuất Xuyên Không: Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Đến Thập Niên 70