"Ái chà, bà xã Viện trưởng Ngô đến rồi." Diệp Tố Cẩn nói, là do nghe thấy tiếng xe nên nhìn xuống lầu một cái, thấy bóng dáng ai đó bước ra từ trong xe.
Khi sự chú ý của mẹ dời đi, Tào Dũng cúp điện thoại.
Tưởng Anh lên lầu ấn chuông cửa nhà họ Tào.
Đi ra mở cửa cho khách, Diệp Tố Cẩn hỏi: "Ăn cơm chưa?"
"Tôi ra ngoài có chút việc, về nghe được một tin tức," Tưởng Anh nói, lúc vào cửa trên tay cầm một tờ báo.
Diệp Tố Cẩn không có thói quen đọc báo mỗi ngày, nói: "Nhà tôi có đặt báo, bà không cần mua đâu."
Hai người ngồi xuống trong phòng khách.
"Đây." Tưởng Anh chỉ vào tấm ảnh tin tức đăng trên báo, hỏi Diệp Tố Cẩn, "Người này bà có nhận ra không?"
Diệp Tố Cẩn nhận lấy tờ báo, tùy ý lướt qua hai mắt: "Nghệ sĩ violin?"
"Người mà bà nói đấy, bạn học nữ cấp ba cũ của Tào Dũng."
Diệp Tố Cẩn phì cười, đưa tay vỗ cánh tay bà xã Viện trưởng: "May mà bà nhớ, tôi quên béng mất."
"Bà nói người ta dung mạo xinh đẹp, lại có ý với Tào Dũng. Mẹ cô ta từng đến nói với bà muốn làm mai." Tưởng Anh nhắc lại lời bà trước kia.
"Tôi không ngờ bà lại nhớ thương người ta đến thế."
"Không phải tôi muốn nhớ thương. Là hôm nay tôi về Học viện Âm nhạc của chúng tôi, nghe người ta nói người này về nước muốn cùng dàn nhạc của cô ta đến Học viện chúng tôi thăm hỏi. Tôi vừa ngẫm nghĩ hình như là người bà từng nhắc tới."
"Dàn nhạc?"
"Đúng vậy. Nhà hát lớn trong nước chúng ta tổ chức lễ hội âm nhạc thường niên, mời các dàn nhạc giao hưởng nổi tiếng hải ngoại về nước biểu diễn làm chương trình. Dàn nhạc giao hưởng nơi cô ta làm việc có trong danh sách khách mời."
Bất kể là dàn nhạc gì, Diệp Tố Cẩn nghiêm túc nói rõ thái độ với bà xã Viện trưởng Tưởng Anh: "Tào Dũng và cô ta chưa từng yêu đương, chưa từng nắm tay, chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, bà ngàn vạn lần đừng đi khắp nơi nói lung tung."
Tưởng Anh nghe xong lời này thì vui vẻ, sớm đã nghe nói bà mẹ bác sĩ Diệp này đã chấm trúng vị con dâu tương lai nào đó rồi, xua tay nói: "Tôi là vì biết được tin tức nên vội vàng đến thông báo cho bà, để bà đề phòng một chút. Bà biết không được để người ta nói lung tung, không phải là nói cho tôi nghe, mà là phải nói cho những người khác biết."
"Tôi chưa từng nói với người khác, hình như chỉ nói với bà thôi." Diệp Tố Cẩn hồi tưởng.
Đối với câu nói này của bà, Tưởng Anh có chút bảo lưu. Ai bảo tính tình bác sĩ Diệp trong cuộc sống là người khá qua loa đại khái, thật khó đảm bảo là đã nói ở đâu đó mà chính bà quên sạch rồi.
Diệp Tố Cẩn vỗ đầu nhớ ra bị con trai út cúp điện thoại, chuyển hướng gọi điện thoại cho Lão Nhị.
"Mẹ, có chuyện gì?"
Giọng điệu Lão Nhị y hệt Lão Tam, ghét bỏ bà không có việc gì thì không lên điện Tam Bảo.
Diệp Tố Cẩn sảng khoái nói: "Oánh Oánh không phải sắp xuất khoa sao? Con giúp Lão Tam đưa con bé đến nhà chúng ta ăn cơm. Mẹ làm món ngon cho các con."
Bà mẹ già bọn họ đã nhận định rồi, một khi "đứa nhỏ" Tạ đồng học này đến Thần kinh ngoại khoa thực tập, trăm phần trăm chuyện tốt sẽ thành, cho nên tỏ ra không thể chờ đợi được nữa.
Về việc này Diệp Tố Cẩn có lý do có căn cứ, nhắc với con trai thứ hai: "Năm đó mẹ và ba con quen nhau như vậy đấy. Ba con lúc đó ở lại bệnh viện làm việc. Mẹ đi thực tập ở bệnh viện ông ấy thì luôn tình cờ được phân vào đài phẫu thuật của ông ấy, gần như ngày nào cũng ngâm mình cùng một chỗ. Sau này mới biết là lãnh đạo cố ý sắp xếp. Cho nên Hồng nương (bà mối) rất quan trọng."
"Mẹ, lời này mẹ phải nói với Tào Dũng chứ không phải nói với con." Tào Chiêu nói.
"Mẹ tiện thể nói với con không được sao?"
Trong nhà chưa kết hôn là Lão Nhị và Lão Tam này. Bác sĩ Diệp cho rằng, bước tiếp theo nên tiện đường giải quyết vấn đề của Lão Nhị rồi.
Không cần nghĩ nhiều, Tào Chiêu "tách" một cái cúp điện thoại của bà mẹ Hồng nương.
Đề xuất Ngọt Sủng: Sống Lại Thành Bảo Bối Trong Lòng Nhiếp Chính Vương