Là giọng của sư huynh Tào Dũng.
Ký ức của cô, trong sát na bị kéo về khung cảnh của bốn năm trước.
Dưới ánh đèn vàng vọt chập chờn, chiếc xe cứu thương lao tới, một bệnh nhân bị vỡ phình động mạch chủ suýt chút nữa bị chẩn đoán sai.
Là cô vào lúc đó đã giúp anh cứu sống bệnh nhân kia. Cho nên, anh biết rõ điểm ưu tú nhất của cô nằm ở đâu. Anh tin tưởng cô có thể làm được, nhưng mà, anh càng sợ cô vì thế mà ngất đi.
Đôi mắt thâm thúy của Tào Dũng dán chặt lên mặt cô, gần như bất động, toát ra vài phần ngưng trọng sâu sắc.
Ánh mắt của sư huynh Tào Dũng truyền tới, đầu óc cô như bị tạt một gáo nước lạnh thấu xương.
Nếu cô không thể khiến đầu óc khôi phục trạng thái bình thường, sư huynh Tào Dũng chắc chắn sẽ còn kiên quyết hơn cả Thần Tiên ca ca mà đuổi cô xuống khỏi phẫu thuật đài.
Điểm này Tào Chiêu cũng có chỗ phát giác, đôi mắt đen chuyển động, lời định nói ra khỏi miệng không cần nói nữa: Nghiễm nhiên đứa em trai này, tương lai khi làm thầy giáo chỉ có thể tàn nhẫn hơn anh.
Bàn tay đang đặt trong lồng ngực đứa trẻ để án áp tim của Tạ Uyển Oánh quả quyết dừng lại.
Thấy thời cơ đến, Tào Chiêu rút tay cô ra, tay mình thò vào thay thế cô tiếp tục thực hiện hung ngoại tâm tạng án áp.
Thời gian từng giây từng giây trôi qua.
Tim mạch án áp sắp qua mười phút, hy vọng mắt thấy càng ngày càng nhỏ nhoi.
Lần này đến lượt Tào Chiêu đang án áp tim cũng phải toát mồ hôi nóng.
"Đừng ấn nữa."
Ba chữ này bỗng nhiên vang lên, khiến tất cả mọi người kinh ngạc vạn phần.
Chỉ thấy người nói câu này chính là Tạ đồng học, người mà trước đó nói gì cũng quyết không từ bỏ.
Tiểu sư muội, em —— Lông mày Liễu Tĩnh Vân sầu lo vô cùng, câu này không giống như lời Tiểu sư muội sẽ nói ra.
Ừm. Cặp vợ chồng Đại lão Tào Dục Đông và Diệp Tố Cẩn không hẹn mà cùng trầm ngâm một tiếng. Khác với những người khác, hai người họ có thể nghe ra ngữ khí của câu nói này không phải là giọng điệu của một bác sĩ muốn từ bỏ bệnh nhân.
"Nói sao đây?" Tào Chiêu không lập tức dừng án áp, hỏi cô, hẳn là cũng nghe ra chút manh mối.
"Làm tái quán chú." Giọng nói của Tạ Uyển Oánh khôi phục lại cái vẻ bình tĩnh học thuật đến cực hạn, "Lại trở ngại thăng chủ động mạch, dùng ôn huyết đình bác dịch (dung dịch làm ngừng tim máu ấm) phối tỷ lệ 4:1 liên tục quán chú tim, sau đó lại khai thông thăng chủ động mạch."
Đây là phương pháp gì? Chưa từng nghe nói qua? Lâm Hạo ném ánh mắt đầy dấu hỏi sang nhìn Phan đồng học.
"Là nhị thứ quán chú ôn huyết đình khiêu tâm tạng phục tô (hồi sức tim ngừng đập bằng tưới máu ấm lần hai)." Chủ dao nói.
Vấn đề là trong phẫu thuật vẫn luôn thực hiện bảo vệ cơ tim, theo lý thuyết không nên xảy ra vấn đề như vậy. Tưới máu ấm lần hai là phương thức hồi sức cứu vãn được áp dụng khi việc bảo vệ cơ tim trong phẫu thuật xảy ra vấn đề.
Còn một khả năng nữa là cơ tim của đứa trẻ này có thể tương đối dày. Điều này có phải do nhãn lực "tuyệt hảo" của Tạ đồng học phán đoán ra hay không thì cần phải kiểm chứng.
Bất kỳ phương pháp cấp cứu nào có thể nghĩ ra, bắt buộc phải thử hết một lượt.
Lập tức tiến hành theo đề nghị cô đưa ra. Kìm mạch máu kẹp ngừng thăng chủ động mạch, dung dịch đình bác dịch pha chế lại được tiêm vào tim. Nhiệt độ máu sử dụng là máu thường ôn ba mươi bảy độ.
Làm xong các bước trên, bác sĩ phẫu thuật chuẩn bị lần nữa khai thông thăng chủ động mạch kẹp định sinh tử.
Tách. Hai ngón tay chủ dao xuyên qua vòng tròn của kìm cầm máu, thả lỏng đầu kẹp.
Bên trong và bên ngoài vang lên tiếng hít khí lạnh: Hình như trái tim nhỏ bé không xuất hiện kỳ tích đập trở lại?
Quả nhiên là vậy. Trên lông mày Tào Chiêu xẹt qua nét ngưng trọng, tay định thò vào trong làm tim mạch án áp lần nữa.
"Trừ rung, 20 Joules." Giọng nói chỉ thị quả quyết của cô học trò Nhất trợ ở đối diện lại vang lên, tốc độ còn nhanh hơn anh, hai tay đón lấy bản điện cực y tá đưa tới, đặt vào vị trí đáy tim và thành tâm thất ở mỏm tim của trái tim nhỏ bé.
20 Joules?!
Tạ đồng học thật sự rất dám!
Hai mươi là năng lượng tối đa, nếu không được nữa thì bác sĩ e rằng sẽ không còn đường lui.
Đề xuất Huyền Huyễn: Thú Thế Nuôi Con: Chân Của Thú Phu Máu Lạnh Còn Dài Hơn Cả Mạng Của Tôi!