Bạn học Ngụy làm xong kiểm tra được đưa về phòng bệnh.
Một đám bạn học vây quanh giường bệnh canh chừng bạn học Ngụy.
"Cậu ấy chắc sắp tỉnh rồi." Trương Đức Thắng nhắc nhở những người khác, "Chúng ta nói nhỏ chút."
Triệu Triệu Vĩ đồng tình: "Tuyệt đối đừng kích động cậu ấy."
Mọi người nghĩ đến lúc Triệu Triệu Vĩ bị bệnh trước đây.
Triệu Triệu Vĩ nhớ lại quãng thời gian đó vẫn còn sợ hãi: "May mà chữa khỏi. Chữa không khỏi không làm bác sĩ được, tôi sẽ muốn đập đầu vào tường."
Ánh mắt các bạn học lại hướng về bạn học Ngụy.
Bạn học Phan Thế Hoa hiền lành không dám nghĩ tiếp, quay người đi.
"Thượng Tuyền không làm bác sĩ được cũng không hẳn. Trường y chúng ta có một người bị què chân còn nói vẫn muốn làm bác sĩ ngoại khoa." Trương Đức Thắng cố gắng an ủi mọi người, giảm bớt không khí bi quan trong phòng.
Lời này nói cho người ngoài nghe thì được, nói cho dân học y nghe thì cười rụng răng. Chân què và bệnh tim tính chất khác nhau. Chân què không chết người, bệnh tim sẽ chết người.
Các bạn học trong phòng bệnh không một ai dám nói năng lung tung nữa.
Ngoài cửa có tiếng bước chân. Tạ Uyển Oánh quay đầu lại, thấy thầy giáo vụ và sư huynh Tào đã về.
Đi vào phòng bệnh, đứng thẳng bên cạnh cô, Tào Dũng quay mặt lại, xác định ánh mắt nhỏ của cô lúc này đang lóe lên điều gì đó với anh.
Bị sư huynh bắt quả tang đang nhìn trộm, mặt Tạ Uyển Oánh nóng lên, thu lại ánh mắt không kịp.
"Muốn hỏi chuyện thầy Tào Chiêu của các em à?" Tào Dũng nói, một ánh mắt đã nhìn thấu tâm sự của cô.
Tạ Uyển Oánh không biết trả lời thế nào. Sự tò mò về việc tại sao thần tiên ca ca lại làm ngoại khoa nhi không chỉ có mình cô. Chuyện của bạn học Ngụy hôm nay, người bị đả kích lớn nhất có lẽ là thần tiên ca ca. Không thể phủ nhận trước đó người quan tâm bạn học Ngụy nhất là thần tiên ca ca. Cứ cảm thấy thần tiên ca ca đang giấu tâm sự gì đó.
Lòng bàn tay đưa ra xoa đầu cô, là bảo cô đừng lo lắng lung tung cho anh. Chuyện anh hai của anh làm bác sĩ ngoại khoa nhi không liên quan gì đến Tào Dũng anh cả. Đừng gán chuyện của bạn học Ngụy lên người Tào Dũng anh.
"Bạn học tiểu học của cậu ấy qua đời, vào lúc cậu ấy học lớp năm." Tào Dũng nói.
Lời này vừa nói ra, rất nhiều người tròn miệng: Đáp án quá bất ngờ.
Nhậm Sùng Đạt nghĩ tin đồn mình nghe được không giống lắm, hỏi: "Không phải cậu ấy muốn làm bác sĩ khoa nhi vì hồi nhỏ cậu bị đuối nước sao?"
Đối phương nghe tin đồn nhảm ở đâu ra vậy. Tào Dũng muốn trừng mắt.
Sư huynh Tào hồi nhỏ từng bị đuối nước. Tạ Uyển Oánh căng thẳng tìm kiếm dấu vết "đuối nước" trên khuôn mặt đẹp trai của sư huynh.
"Không phải." Tào Dũng vội quay đầu, liên tục thanh minh đảm bảo với cô.
"Bạn học tiểu học của cậu ấy mất thế nào, bệnh tim à?"
"Là bệnh tim. Nói với cậu ấy là phải nhập viện làm phẫu thuật xong sẽ về, kết quả là qua đời trên bàn mổ."
"Vậy là bệnh tim rất nặng rồi." Nhậm Sùng Đạt suy đoán, "Ai làm phẫu thuật."
Chắc chắn không phải cha họ làm phẫu thuật. Hơn nữa phẫu thuật lúc hơn mười tuổi, cũng gần bằng tuổi Chu Tinh rồi, nghĩ cũng biết bệnh tình sẽ đến mức nào. Bệnh tim bẩm sinh trước nay tuổi càng lớn thì nguy cơ phẫu thuật càng cao.
Người ngoài không biết là, ba anh em họ sớm đã mỗi người một ngả. Phong thái học thuật thực sự của nhà họ Tào thể hiện ở đây. Cùng trong giới ngoại khoa tim, phẫu thuật của anh hai anh cả không nhất định được cha họ hoàn toàn tán đồng, ý kiến của cha không nhất định anh cả anh hai hoàn toàn tán thành.
Bạn học tiểu học đã qua đời của Tào Chiêu từng đến chỗ cha họ cầu y nhưng bị từ chối phẫu thuật, sau này chết trên bàn mổ có lẽ đã chứng minh Tào Dục Đông đúng. Nhưng Tào Chiêu vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Đề xuất Hiện Đại: Dã Thảo Vị Hoàn Thành