Dần dần, Đới Nam Huy hiểu được có một loại ân cần gọi là tâm bình thường. Nghĩ thầm Ngụy Thượng Tuyền bọn họ tuy rằng là sinh viên Quốc Hiệp tin tức linh thông nhất, nhưng từ đầu đến cuối hầu như sẽ không cùng người khác nhai lưỡi nói lung tung chuyện cậu ta và mẹ cậu ta.
Đối với tên con trai cưng của mẹ này đi. Ngụy Thượng Tuyền bọn họ chỉ có thể dùng một từ để hình dung là: Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Đới Nam Huy không phải là học sinh kém hết thuốc chữa, có chút bản lĩnh. Nhưng khuyết điểm còn rõ ràng hơn phú nhị đại bạn học Ngụy, quá ỷ lại cha mẹ.
Muốn để tên con trai cưng của mẹ này hoàn toàn khai khiếu, phỏng chừng rất khó. Ví dụ như, giúp mẹ chuộc tội đi thăm bệnh nhân nhiều hơn loại chuyện này, Đới Nam Huy vốn nên làm, chỉ là Đới Nam Huy không có cái ý thức khai khiếu này.
Khó khăn lắm mới đợi được người này nhớ ra cái gì, ngay trước mặt bọn họ gọi điện thoại cho Lý Á Hi hỏi tình hình bệnh nhân.
Lý Á Hi ở đầu bên kia trả lời nói: "Mẹ tôi đỡ nhiều rồi, đa tạ bác sĩ Tạ giúp đỡ." Tối qua chỉ thấy Tạ Uyển Oánh vào ICU xong bệnh tình mẹ cô có chuyển biến tốt, cô lập tức có thể đoán được là công lao của ai rồi.
"Oánh Oánh rất lợi hại. Cậu yên tâm, có vấn đề gì cậu nói với tớ, tớ chuyển lời cho cô ấy và thương lượng với cô ấy đưa ra chủ ý cho cậu." Đới Nam Huy đáp.
Một đám người xung quanh nghe cậu ta nói lời này: Tên con trai cưng của mẹ này là từ ỷ lại mẹ mình biến thành ỷ lại bạn học Tạ rồi?
Lý Á Hi nghe xong phỏng chừng là không biết nên khóc hay nên cười. Vốn định an ủi cậu ta vài câu trong điện thoại, vừa nghĩ tới lời Đới Vinh Hồng từng nói với cô, cô im lặng đặt điện thoại xuống.
"Cậu a, cô ấy phải chăm sóc mẹ cô ấy còn phải chăm sóc em gái cô ấy, rất khó khăn." Ngụy Thượng Tuyền không nhịn được nói, nói cậu ta, "Cậu tan làm xong qua đó quan tâm người ta chút."
"Đúng. Đừng quên bản thân cô ấy là một bệnh nhân, vốn dĩ là có người khác chăm sóc cô ấy." Bạn học Phan Thế Hoa dịu dàng tiếp lời nói.
Tay Đới Nam Huy nắm chặt điện thoại, không nói lời nào, đáy mắt là một tia do dự chần chừ.
Cậu ta không quên, trước đó cô thể hiện với cậu ta hiển nhiên đối với cậu ta và mẹ cậu ta không quá tin tưởng nữa. Cậu ta lại đi giúp đỡ, không biết cô chấp nhận hay không chấp nhận, không biết là tốt hay xấu.
Những người khác coi như nhìn ra rồi, hai người này không hổ là thanh mai trúc mã từ nhỏ, một phần tính tình là khá giống nhau. Chẳng trách Đới Vinh Hồng trước đó lo lắng về phương diện này đến mức không chịu được.
Vừa ăn cơm, bạn học Phan nhận được điện thoại thông báo của bác sĩ Chu Tuấn Bằng, nói với bạn học Tạ Uyển Oánh: "Oánh Oánh, tám giờ cuối tuần đến khách sạn Kim Hồ đúng giờ nhé. Chúng ta cùng ngồi xe buýt qua đó đi."
"Các cậu muốn đi đâu?" Bạn học Ngụy ghé đầu vào hỏi.
Đoạn Tam Bảo ngồi giữa bọn họ dạng đà điểu dựng lên đôi tai dài như con thỏ.
"Muốn đi tham gia một hội nghị học thuật, là của Tâm Ngoại Khoa. Thầy Phó mời chúng tớ đi." Phan Thế Hoa nói.
Tạ Uyển Oánh chỉ biết cuộc họp này đối với bản thân vô cùng quan trọng, bắt buộc phải thể hiện thật tốt trước mặt thầy Phó, quay về chuẩn bị tài liệu ôn tập.
Người ta chỉ mời bạn học Tạ và bạn học Phan đi, bạn học Ngụy cùng mục tiêu là Tâm Hung Ngoại Khoa cảm thấy sâu sắc mình và bạn học Lâm Hạo sắp cùng nhau nát lòng rồi.
Đoạn Tam Bảo ghi vào sổ nhỏ trong lòng rồi: Có phải lúc về nhà nói chuyện này cho bà ngoại mình biết không?
Cuộc họp gia đình tối qua, tuy rằng biểu ca đại lão Tào Dũng không cho bọn họ nói gì, nhưng cậu và Tào Dũng giống nhau không tin Tào Chiêu ham chơi sẽ không nói gì cả.
Thoáng cái đã đến cuối tuần, theo thời gian đã hẹn Tạ Uyển Oánh đến cổng trường hội họp với bạn học Phan, kinh ngạc phát hiện có thêm hai bạn học đi cùng. "Tớ và Lâm Hạo gọi điện thoại cho bác sĩ Chu hỏi có thể đi cùng không, bác sĩ Chu nói có thể." Ngụy Thượng Tuyền chém gió kể lể trình độ mặt dày đến tận nhà của mình.
Đề xuất Trọng Sinh: Bị Bức Làm Thông Phòng? Ta Xoay Người Gả Cho Cha Của Tra Nam