Hậu quả của việc kéo dài trước đó chắc chắn sẽ hiện ra đủ kiểu. Rốt cuộc có phải tình huống này hay không cần phân biệt. Không thể phủ nhận là, mức độ dung nạp thiếu máu của cơ quan cơ thể người rất có hạn, chậm trễ một khắc đều là không được.
Bác sĩ trong phòng phẫu thuật hỏi kết quả cuộc họp trong bệnh viện trong lúc bọn họ bận rộn.
Vi Thiên Lãng nói thật: "Tôi bỏ đi nửa chừng, bị các cậu gọi mà. Có điều, cô ta chắc là về nhà rồi."
Nói đến kết cục như vậy thật khiến một đám đồng nghiệp bọn họ đau lòng.
"Đào Trí Kiệt chắc là đau lòng nhất." Chu Hội Thương đoán thử cảm nhận của vị được gọi là Phật sư huynh này.
Vi Thiên Lãng cho rằng có thể hiểu cũng khâm phục cái khó làm của "Phật": "Đào Trí Kiệt đứng ra nói chuyện giữ gìn công đạo là không dễ dàng. Cậu phải biết. Lúc đó, khi Tào Dũng cậu ấy không có mặt, người ủng hộ mọi người vượt qua khó khăn là cô ta."
Nhớ năm xưa, khi sự kiện cô Trương Ngọc Thanh xảy ra, Tào Dũng bị Viện trưởng Ngô đày đi nơi khỉ ho cò gáy. Đào Trí Kiệt hoàn toàn không nói được lời nào, sau lưng bị vô số người chỉ trỏ. Lòng người trong bệnh viện tan rã. Đới Vinh Hồng với tư cách là chủ nhiệm ICU, một trong những bác sĩ nội khoa ưu tú nhất bệnh viện, là phải phát huy tác dụng trong khoảng thời gian cuối cùng đó của bệnh nhân. Trên thực tế cũng là như vậy. Lúc đó là bà ta chủ trì công tác cấp cứu giai đoạn cuối của bệnh nhân. Sự kiên cường của Đới Vinh Hồng, lãnh đạo công việc đâu ra đấy, khiến tất cả mọi người vào thời khắc cuối cùng không bị đánh gục.
Ai có thể ngờ đến ngày hôm nay đột nhiên biến thành kết quả như vậy. Trong lòng Viện trưởng Ngô chắc cũng khó chịu đến cực điểm. Bồi dưỡng một bác sĩ không dễ dàng, bồi dưỡng ra một bác sĩ nòng cốt ưu tú càng không dễ dàng. Ông đây là gãy mất một đại tướng. Viện trưởng Ngô đại khái trong lòng nghĩ không thông: Hai thân phận bác sĩ và người mẹ này cũng không xung đột, tại sao không thể cùng nhau làm cho tốt?
Cho nên, có câu hỏi dụng tâm lương khổ ngay từ đầu của Viện trưởng Ngô hỏi cấp dưới: Cô có phải bị ai uy hiếp đe dọa rồi không?
Là như vậy thì có thể báo cảnh sát mà.
Bất luận thế nào thì, một bác sĩ không làm tròn bổn phận công việc, không giữ vững đạo đức nghề nghiệp, bị điều chuyển khỏi cương vị công tác là chuyện vô cùng đương nhiên. Cũng chỉ có như vậy, mới khiến những người khác bất cứ lúc nào cũng giữ được sự cảnh giác đối với công việc của mình.
Bạn yêu nghề bác sĩ này, bạn phải làm cho tốt. Nếu không khi bị tước đoạt đi, cả đời đủ cho bạn hối hận không kịp. Muốn làm bác sĩ không dễ dàng, một năm cả nước chỉ có bao nhiêu người có thể qua cửa, đây là nghề nghiệp của học bá.
Tất cả mọi người có thể tưởng tượng được tâm trạng hối hận muốn chết của Đới Vinh Hồng rồi. Nói bà ta không yêu nghề bác sĩ này, không thể nào. Nếu không yêu, sẽ không nói khuyến khích con trai mình theo học y.
Bệnh nhân sau phẫu thuật đưa vào phòng giám hộ tích cực (ICU).
Chủ nhiệm bị xử lý rồi, lãnh đạo bệnh viện tạm thời chỉ định người làm quyền chủ nhiệm. Hạ Đông Hiền đang ở nhà đột nhiên nhận được điện thoại thông báo mình thăng chức, kinh hãi không nhỏ, vội vội vàng vàng chạy về bệnh viện. Vừa về biết được mình sẽ tiếp nhận ca bệnh vạn phần gai góc, ca bệnh liên quan đến sự sống chết nghề nghiệp của lãnh đạo cũ mình, cái đầu này của anh ta nhất thời biến thành hai cái to.
Vội vàng ra trận, trình độ kỹ thuật này của anh ta chắc chắn không bằng Đới Vinh Hồng. Cho dù lãnh đạo bệnh viện bảo anh ta không cần liên hệ lãnh đạo cũ nữa, nhưng về mặt kỹ thuật bắt buộc phải dựa vào lãnh đạo cũ một chút. Hạ Đông Hiền gọi điện thoại cho lãnh đạo cũ rồi.
Đới Vinh Hồng nghe báo cáo của cấp dưới cũ trong điện thoại, trong lòng rất bi thương. Dù sao bà ta bị quát về nhà rồi, muốn tiếp tục cứu người đồng nghĩa với lực bất tòng tâm. Vào thời khắc này, việc duy nhất bà ta có thể làm là không thể lại đưa ra chủ ý lung tung gây thêm phiền phức cho các cấp dưới cũ nữa.
Đề xuất Xuyên Không: Hôn Nhân Hợp Đồng: Ảnh Đế Yêu Thầm Tôi Mười Năm