"Mẹ, mẹ cứ làm việc của mẹ." Đới Nam Huy cho rằng mẹ thân là đại lão bị giục đi cứu người là hợp tình hợp lý, lại muốn mẹ yên tâm, muốn giúp đỡ mẹ, "Á Hi bọn họ con giúp mẹ trông chừng, để người nhà cảm xúc ổn định, không làm phiền mẹ làm việc."
Mặt Đới Vinh Hồng gần như đen lại.
Con trai căn bản không hiểu tâm sự của bà ta, không hiểu nỗi khổ tâm của bà ta, không biết làm bạn bác sĩ của người có tiền khó khăn thế nào. Ba Á Hi mẹ Á Hi đã giúp đỡ gia đình bà ta rất lớn, ví dụ như, công việc lương cao hiện tại của chồng bà ta là do ba Á Hi giúp tranh thủ được. Về điểm này, bà ta và chồng bà ta vẫn luôn biết ơn gia đình này. Vấn đề là, tại sao gia đình này lại đánh chủ ý lên người con trai bà ta. Muốn nhà bà ta báo n, bà ta và chồng bà ta báo là được rồi. Con trai bà ta vô tội, không nên bị liên lụy.
Người ngoài không biết thôi, từ sau khi Lý Á Hi bị bệnh, mẹ Á Hi và ba Á Hi càng lúc càng khen con trai bà ta trước mặt bà ta là làm bác sĩ tốt, làm chồng thì có thể chăm sóc tốt cho bệnh nhân. Cho dù tính cách Lý Á Hi đã tốt lên thì có thể thế nào? Bà ta là bác sĩ, có thể không biết cưới một bệnh nhân ung thư có nghĩa là gì sao? Để đứa con trai bảo bối duy nhất của bà ta đi ở cùng một chỗ với một bệnh nhân ung thư? Trừ khi bà ta điên rồi.
Ngay từ đầu bà ta tích cực giúp đỡ mẹ Á Hi mang thai đứa con thứ hai, sẽ không màng đến tâm trạng của Lý Á Hi cũng như có hố Đào Trí Kiệt hay không, nguyên nhân là ở đây.
Chỉ có mẹ Á Hi sinh thêm một đứa con tốt nhất là sinh con trai, để sự chú ý của đôi vợ chồng này dời khỏi người Lý Á Hi, từ đó sẽ không đánh chủ ý lên con trai bà ta nữa.
Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc mẹ Á Hi mang thai 33 tuần. Mẹ Á Hi và ba Á Hi tràn đầy hy vọng với đứa con thứ hai, sự bất mãn với con gái ngày càng tăng. Những chuyện này tiến triển theo hướng bà ta cho là có lợi, khiến trong lòng bà ta rất vui vẻ.
Lúc này nhảy ra một bác sĩ khám thai trẻ tuổi, động một chút là nói huyết áp mẹ Á Hi có vấn đề, gây lo âu cho mẹ Á Hi. Anh bảo bà ta làm sao bây giờ? Mau khiến bác sĩ trẻ ngậm cái miệng quạ đen lại đi. Trên thực tế, bà ta cũng đã làm như vậy, dùng một cách khác khiến lời bác sĩ trẻ Lưu Lạp nói với bệnh nhân biến thành không khí.
Kết quả đột nhiên lộ ra thai phụ kiểm tra có vấn đề. Khoảnh khắc đó nhận được điện thoại, trong lòng bà ta hoảng hốt, biết mình phán đoán sai lầm rồi. Mất bò mới lo làm chuồng chỉ có thể đề xuất chuyển bệnh nhân đến bệnh viện mình để cứu chữa. Bệnh nhân mắc bệnh này hung hiểm thế nào, bà ta rõ ràng. Bà ta cũng sợ, bệnh nhân này chuyển đến rồi sẽ chết. Đành phải tự mình trốn đi, đợi sau này hãy nói. Đồng nghiệp gọi điện thoại tới bà ta đâu dám tùy tiện nghe, nghe rồi đồng nghĩa với việc bà ta phải ra mặt giúp gánh trách nhiệm rồi.
Tai nạn xảy ra rồi, con trai lòi ra rồi.
Đới Vinh Hồng hồi tưởng xong tất cả những điều này, chỉ muốn biết là ai đã kéo đứa con trai quý giá nhất của bà ta vào chuyện này, hỏi: "Nam Huy, Á Hi tìm bác sĩ nào xem bệnh án dì Dương con?"
"Mẹ, con nói rồi là bạn học cùng tổ với con, Tạ Uyển Oánh. Mẹ biết mà, họ nói cô ấy là sư muội của mẹ." Đới Nam Huy nói, nghĩ thầm bạn học Tạ lợi hại nói không chừng có một phần công lao của mẹ cậu ta. Bởi vì là sư tỷ sư muội, có lẽ bạn học Tạ đã tiếp nhận sự chỉ đạo ưu tú của mẹ cậu ta rồi.
Đứng bên cạnh Ngụy Thượng Tuyền bọn họ nghe thấy lời cậu ta, vội vội vàng vàng muốn bịt miệng cậu ta lại: Tên ngốc này, cậu kéo bạn học Tạ vô tội vào làm gì?
Là Tạ Uyển Oánh. Người mà rất nhiều người đã ra sức khen trước mặt bà ta. Tâm trạng Đới Vinh Hồng trào dâng mãnh liệt, là không ngờ mình cuối cùng lại ngã trong tay một thực tập sinh.
Đề xuất Cổ Đại: Khinh Khinh, Lại Đây Ăn Cơm