Một đám bác sĩ mày nhíu lại nhíu.
"Anh cũng không gọi được điện thoại cô ta sao, bác sĩ Đào?" Vi Thiên Lãng hỏi Đào Trí Kiệt.
Đào Trí Kiệt lắc đầu, thần sắc trong mắt đông cứng như sương.
Người này chơi trò mất tích không phải lần đầu tiên. Nhớ lần trước trước khi sự kiện Gan Mật Ngoại Khoa xảy ra, Đới Vinh Hồng cũng luôn không liên lạc được hoặc là thoái thác nói mình có đi làm công tác tư tưởng cho người nhà kỳ thực có thể căn bản là không có.
"Không cần hỏi anh ấy. Anh ấy bị cô ta hố một lần rồi." Những người khác nói, không biết có nên đồng cảm với anh hay không. Bởi vì sau khi bị hố như vậy, Đào Trí Kiệt vậy mà sau đó vẫn tiếp tục tốt với Đới Vinh Hồng, khiến tất cả mọi người thật sự không nghĩ thông.
Đó là do lần trước không coi trọng, tưởng chuyện không lớn, sau đó xảy ra chuyện tưởng là ngoài ý muốn. Giống như rất nhiều người, anh cho rằng Tào Dũng mắng hơi quá đáng. Dù sao gia đình kia là chuyện gia đình kia làm, xem ra không liên quan đến Đới Vinh Hồng. Mãi cho đến lần này sự kiện tương tự xảy ra, anh rốt cuộc nhận thức được là có quan hệ trực tiếp với Đới Vinh Hồng: Đới Vinh Hồng không chỉ là ghét bệnh nhân của anh thôi đâu, đại khái đáy lòng mong sao bệnh nhân của anh gặp tai ương.
Tào Dũng mắng xong hình như khiến người ta phản tỉnh rồi. Nhưng thực tế, chỉ cần căn nguyên chán ghét oán hận trong lòng kia không thể giải quyết, sớm muộn gì cũng sẽ lại xảy ra chuyện. Nếu không, thì không giải thích được rõ ràng tính cách Lý Á Hi đã tốt lên rồi vẫn xảy ra chuyện như vậy. Hiển nhiên hơn nửa năm nay, trong lòng có người, nhìn Lý Á Hi tốt lên luồng oán hận này ngược lại không giảm mà tăng.
Đứng ở đây nghe các tiền bối nghị luận ầm ĩ, Tạ Uyển Oánh nhớ tới dì họ nhỏ. Dì họ nhỏ đối với anh họ lớn của cô cũng là hận đến cùng, muốn nhắm vào người loại chuyện này chỉ cần đúng khẩu vị thì quá dễ dàng. Hiện tại, luồng oán hận này của đối phương rốt cuộc là nhắm vào ai?
"Ở đây, Tào sư huynh bọn họ ở đây." Cửa Cấp Cứu Thất vang lên giọng nói của bạn học Ngụy.
Một đám bạn học nghe tin xảy ra chuyện bèn chạy tới hiện trường xem động tĩnh.
Nghe nói có người không nghe điện thoại, Lâm Hạo sớm nín một bụng tức đi đến trước mặt Đới Nam Huy, thô thanh thô khí nói: "Cậu, gọi điện thoại cho mẹ cậu đi." Nói lời này, cậu ta suýt chút nữa muốn dí ngón tay vào ngực tên con trai cưng của mẹ này mà ấn.
"Cậu chắc chắn muốn để tôi gọi điện thoại cho mẹ tôi rồi hả? Trước đó các cậu cấm tôi gọi điện thoại cho bà ấy nhắc đến chuyện này mà." Đới Nam Huy nhướng mày nói sự chỉ trích của đối phương đối với cậu ta là hoàn toàn vô lý.
"Được rồi được rồi, cậu mau gọi điện thoại đi. Cậu không phát hiện sao? Bệnh nhân sắp mất mạng rồi." Lâm Hạo sắp bị chọc tức chết, tức người này rốt cuộc có não hay không, vậy mà đến giờ vẫn không nhận ra những chuyện này thông thông đều có liên quan đến mình.
Đới Nam Huy thật sự không cảm thấy sự việc có liên quan đến mình, chỉ nói: "Có thể mẹ tôi trên đường đột nhiên có việc khác làm lỡ việc đến bệnh viện. Mẹ tôi rất quan tâm dì Dương."
Có thể thấy cậu ta mười phần tin cậy mẹ mình.
Điện thoại tút tút tút gọi đi, tất cả mọi người nhìn thấy điện thoại của Đới Vinh Hồng lần này được gọi thông.
"Mẹ." Đới Nam Huy nói, "Mẹ đang ở đâu?"
Đới Vinh Hồng bị con trai hỏi tưởng con trai vẫn luôn ở nhà, nói: "Mẹ ra ngoài có chút việc. Nếu mẹ về muộn, con cứ ngủ trước, không cần đợi mẹ."
"Mẹ, con biết mẹ muốn đến bệnh viện thăm dì Dương bị bệnh. Con hiện tại đang ở bệnh viện rồi, khi nào mẹ đến?" Đới Nam Huy hỏi.
Đới Vinh Hồng nhất thời không tin vào tai mình: "Con nói con đang ở đâu?"
"Con đang ở khoa Cấp cứu Quốc Hiệp, bệnh viện mẹ làm việc ấy, cùng với Á Hi bọn họ. Dì Dương bệnh rất nặng, cần mẹ đến cứu dì ấy." Đới Nam Huy không kiêng dè, tuôn ra một tràng hết sạch.
Đề xuất Ngược Tâm: Xé Xác Kẻ Giả Danh Tranh Đoạt Vạn Lượng Gia Tài