Khi ông ta muốn truy cứu trách nhiệm bác sĩ hại chết vợ và đứa con thứ hai của ông ta, đứa con gái này cư nhiên ngăn cản ông ta. Chứng tỏ rất nhiều người nói đúng, con gái lớn liên quan đến lợi ích tài sản tương lai, là không muốn đứa con thứ hai của ông ta và vợ sống sót. Chỉ có thể nói, đứa con gái lớn này thật sự là quá ích kỷ tư lợi, đáng đánh.
Nhân viên y tế xung quanh thấy vậy, ngẩn người một chút rồi phản ứng lại.
Lưu Lạp tỉnh ngộ ra con gái bệnh nhân này đang nói đỡ cho cô, vội vàng chạy tới đỡ người. Y tá đi theo giúp đỡ.
Chủ nhiệm Lâm ngăn cản ba Á Hi đánh người tiếp, nói: "Không được gây sự trong bệnh viện. Anh còn như vậy nữa, tôi gọi bảo vệ báo cảnh sát đấy."
"Bà là bác sĩ, bà có phải nên mau chóng đi cứu vợ và con trai tôi không?" Ba Á Hi quay đầu đối diện với chủ nhiệm Lâm, đau lòng cho vợ và đứa con thứ hai nói, "Bà quản chúng nó làm gì? Chúng nó muốn hại chết vợ con tôi bà không thấy sao?"
"Không ai muốn hại chết vợ con anh ——" Chủ nhiệm Lâm có ý định để người nhà bệnh nhân này bình tĩnh lại chút, "Cô ấy là con gái anh, sao có thể muốn hại chết vợ con anh?"
"Có. Tôi biết là có!" Ba Á Hi khẳng định con gái lớn là đầu sỏ gây tội.
"Chú, chú không thể nói Á Hi như vậy."
Giọng nói đột ngột chen vào, khiến tất cả mọi người tại hiện trường ý thức được có người mới đến.
Lý Á Hi được người đỡ đứng dậy toàn thân run rẩy, cùng những người khác quay đầu lại, khi nhìn thấy người đến thì kinh ngạc đến mức không biết hình dung thế nào.
Đới Nam Huy vội vội vàng vàng từ trên một chiếc taxi khác bước xuống, dường như không chú ý đến ánh mắt kinh ngạc của cô, rảo bước tới nói với ba Á Hi: "Chú, chú phải biết, là ai đã cứu dì và em bé."
Đối mặt với cậu ta, giọng điệu ba Á Hi hiển nhiên nể mặt Đới Vinh Hồng mà khách khí hơn không ít: "Chú biết, là mẹ cháu đã giúp gia đình chú việc lớn."
"Không phải. Dì hiện tại có thể được phát hiện là bệnh gì, là vì Á Hi cầm bệnh án của dì đi tìm bác sĩ khác xem mới nhìn ra được." Đới Nam Huy hất cằm kiêu ngạo nói. Bởi vì cậu ta là người tham gia cứu người thành công, chiều nay đã tham gia thảo luận bệnh án của bệnh nhân.
"Không phải mẹ cháu sao?" Ba Á Hi nghi vấn.
"Không phải không phải. Mẹ cháu trước đó hoàn toàn không biết chuyện dì bị bệnh." Đới Nam Huy bị mẹ giấu giếm triệt để phủ nhận nói, "Tối nay các chú gọi điện thoại cho bà ấy, bà ấy mới biết. Cháu thấy bà ấy nhận điện thoại đi ra ngoài, vội vàng đi theo ra."
Con trai người bạn cũ này đang nói cái gì vậy. Ba Á Hi ngẩn ra: "Mẹ cháu nói bà ấy đi xa, có thể không kịp về. Cháu nói bà ấy ở nhà?"
"Đúng vậy, tối nay bà ấy ăn cơm tối ở nhà với cháu. Cháu thấy bà ấy muốn đến bệnh viện nên mới ra ngoài. Cháu đến rồi, bà ấy chưa đến sao?" Đới Nam Huy phóng mắt nhìn bốn phía, thật sự hình như không thấy bóng dáng mẹ đâu.
Phụt. Thường Gia Vĩ không nhịn được bật cười thành tiếng.
Ai có thể ngờ đột nhiên lòi ra một đứa con trai "hố mẹ".
Phó Hân Hằng ra hiệu cậu ta đừng cười, người nhà bệnh nhân này đang nóng giận đấy.
Thường Gia Vĩ là không dám cười, đi sang một bên. Vấn đề người cười tuyệt đối không chỉ có một mình hắn.
"Bác sĩ Phó cậu đến rồi." Chủ nhiệm Lâm phát hiện đám người bọn họ, chào hỏi.
Xử lý bệnh tình bệnh nhân đặt lên hàng đầu. Mọi người đi vào phòng cấp cứu quan sát tình hình bệnh nhân, dọc đường nghiên cứu bệnh án bệnh nhân do Bắc Đô Tam gửi tới.
Cộng Hưởng Từ (MR) làm ở Bắc Đô Tam hiển thị: Bị bạn học Tạ dự đoán trúng rồi, phình động mạch chủ đoạn xuống giãn rộng, chưa vỡ lớp áo ngoài biến thành bóc tách động mạch chủ.
Vấn đề tồi tệ nhất là, khi bệnh nhân chuyển viện đến đây thì ý thức không rõ ràng.
Đề xuất Cổ Đại: Ám Vệ Của Vương Gia