"Cậu nói rõ ràng xem." Mục Vĩnh Tiên từng chữ từng chữ niệm cho cấp dưới.
Bác sĩ Hàn sợ đến muốn khóc. Nếu sớm biết không nghiêm trọng như lời người ta báo cáo trong điện thoại, anh ta cần gì phải vừa chạy vừa tranh thủ thông báo cấp trên, làm cho bộ dạng chật vật như bây giờ.
"Trước đó bọn họ nói là tim ngừng đập phải làm ép tim trong lồng ngực." Bác sĩ Hàn nói.
Tim trẻ em ngừng đập là một trong những tình huống nghiêm trọng nhất, quả thực nên thông báo bác sĩ điều trị chính.
"Đến nơi phát hiện không ngừng, không sao cả." Bác sĩ Hàn vừa nói vừa nhìn điện tâm đồ ổn định của đứa bé, không biết là anh ta hay người của PICU gặp ma rồi.
Đâu ra kỳ tích như vậy? Tim bệnh nhân muốn ngừng đột nhiên lại tự khỏi không ngừng nữa? Nếu có loại bệnh nhân này còn cần bác sĩ làm gì?
Về việc này bác sĩ Hàn thật sự là giải thích không rõ với cấp trên rồi.
Cấp dưới nói trong điện thoại hồ đồ lung tung.
Da mặt Mục Vĩnh Tiên cứng lạnh, đành phải tiếp tục đi đến PICU tự mình đích thân tìm hiểu tình hình.
Nhìn lại người của Tâm Ngoại Nhi 2, thế mà lại đi theo sau lưng anh ta, hiển nhiên là muốn cùng anh ta đi về cùng một hướng.
"Bệnh nhân của Tâm Ngoại Nhi 2 cấp cứu sao?"
Nhận được câu hỏi này của cấp trên bác sĩ Hàn ngẩn người một chút, sau đó nói: "Không có đâu. Ở đây không có bệnh nhân khác cấp cứu."
Câu nói này của đối phương, Mục Vĩnh Tiên nghe thấy rồi.
Tào Chiêu bọn họ ở gần anh ta cũng nghe thấy rồi, với trực giác của họ phán đoán: "Họa" mà Tạ bạn học gây ra dự tính có liên quan đến bệnh nhân của Tâm Ngoại Nhi 1 rồi.
Ây da. Một đám bạn học lo lắng thay cho Tạ bạn học: "Họa" có liên quan đến đối thủ cạnh tranh, không biết là tốt hay xấu rồi.
Hai vị đại lão đi trước thay giày mũ vội vàng vào PICU, một đám người khác hoảng loạn đi theo.
Đội quân lớn đợt hai tiến vào PICU.
Y tá thấy vậy thông báo: "Bác sĩ Diêu, bác sĩ Tào bác sĩ Mục đến rồi."
Bác sĩ Diêu quay đầu, nhìn thấy hai trụ cột Tâm Ngoại Nhi nổi tiếng trong bệnh viện, a một tiếng: "Bác sĩ Tào gì chứ, đây không phải là chủ nhiệm Tào sao?"
"Đúng vậy." Y tá gật đầu.
"Cô nói là bác sĩ Tào!" Bác sĩ Diêu nhấn mạnh y tá báo sai thông tin.
"Trong bệnh viện chúng ta bác sĩ họ Tào ở Tâm Ngoại Nhi chỉ có chủ nhiệm Tào." Y tá kiên trì mình nói không sai.
Là não của bác sĩ Diêu nhất thời không xoay chuyển kịp.
Trên đầu bác sĩ Diêu bộp một cái mồ hôi rơi tí tách.
Sớm biết là học sinh của Tào Chiêu, ai dám tùy tiện cáo trạng học sinh của một chủ nhiệm chứ.
Mục Vĩnh Tiên và Tào Chiêu hai người gần như đồng thời bước vào phòng bệnh, Tào Chiêu hỏi: "Có người gọi điện thoại thông báo muốn tôi qua đây, là ai?"
Thần Tiên Ca Ca đây là đặt một cái bẫy, dường như đang hỏi là ai cáo trạng, hay là đang hỏi cáo trạng ai? — Nhóm Phan bạn học não hiểu ngay người đàn ông này là ác ma bèn ngậm chặt miệng, biết có người sắp gặp tai ương rồi.
Bác sĩ Diêu hiện giờ chỉ còn cách kiên trì đội lên, đáp: "Chủ nhiệm Tào, là y tá bọn họ báo cáo, nói học sinh của anh tự ý đưa tay vào trong lồng ngực bệnh nhân của bác sĩ Mục, muốn làm ép tim cho bệnh nhân. Chúng tôi vừa nghĩ, là học sinh mà, sợ đến lúc đó bác sĩ Mục và người của bác sĩ Mục nói gì đó, để đề phòng vạn nhất, mời anh lên xem sao."
Nghe thấy lời của bác sĩ Diêu, người có phản ứng không phải là người nhóm Tào Chiêu mà là bác sĩ Hàn. Ánh mắt bác sĩ Hàn soạt một cái rơi trên mặt bác sĩ Diêu, trong ánh mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi: Cậu nói cái gì? Tôi nói muốn cáo trạng ai lúc nào?
Phải làm rõ chuyện này. Bác sĩ Hàn lập tức bày tỏ thái độ của mình: "Không phải tôi bảo người gọi điện thoại."
Bác sĩ Diêu quay đầu sang bác sĩ Hàn biểu thị khó hiểu: Là bệnh nhân của cậu, xảy ra chuyện cậu không cáo trạng?
Đề xuất Xuyên Không: Ta, Thần Bếp, Dắt Con Nổi Danh Khắp Võ Lâm