"Cô đừng làm bậy. Đợi thầy giáo! Loại cấp cứu này không phải chúng ta có thể làm. Em ấy không phải bệnh nhân của chúng ta, phẫu thuật của em ấy không phải chúng ta làm." Đới Nam Huy một mặt hét về phía cô một mặt nhấn mạnh lại mình là con trai bác sĩ có kinh nghiệm về phương diện này, "Mẹ tôi thường nói việc không thuộc về chúng ta làm thì đừng làm, người không chuyên nghiệp không gánh nổi cái nồi này đâu. Cô xem, người của PICU bọn họ chỉ thông báo bác sĩ điều trị chính của bệnh nhân cũng không dám tự mình làm."
Chỉ có thể nói, lời Đới bạn học nói là không sai. Tính rủi ro của ép tim trong lồng ngực và khử rung tim cao hơn thao tác ngoài lồng ngực nhiều, bởi vì là tiếp xúc trực tiếp với tim. Huống hồ đây là bệnh nhân sau phẫu thuật, trải qua phẫu thuật khoang ngực khoang màng tim mấy động mạch tĩnh mạch lớn của bệnh nhi là tình trạng gì, tất cả chỉ có bác sĩ phẫu thuật trong lòng nắm rõ. Không biết tình hình phẫu thuật mà thò tay vào lung tung, nếu không cẩn thận làm lộn xộn vật dụng bác sĩ phẫu thuật để lại bên trong thì làm sao, gạc và các vật dụng khác rơi vào nơi khác trong cơ thể bệnh nhi thì làm sao, gạc chèn ép bị dịch chuyển vị trí chảy máu lại đại xuất huyết thì làm sao.
Đới Nam Huy cho rằng, bà mẹ chủ nhiệm của mình ở đây cũng không dám.
Điểm quan trọng nhất nhất là, họ là sinh viên y khoa không phải bác sĩ, càng là không có tư cách làm việc mà bác sĩ cũng không dám làm.
Gào thét xong một đống lý do, mắt thấy Tạ bạn học dường như không nghe thấy lời cậu ta, Đới Nam Huy gấp muốn chết rồi.
Đột nhiên, hình ảnh thay đổi trên màn hình máy theo dõi trước mặt khiến tròng mắt cậu ta khựng lại:
Tít tít, tít tít, tiếng báo động đỏ của máy móc không kêu nữa, chuyển về đèn nhấp nháy màu xanh bình thuận an toàn.
Đây là?!!
Tròng mắt sắp nổ tung của Đới Nam Huy nhìn về lại bàn tay đeo găng của Tạ bạn học, tay người ta tịnh không hề thò vào trong ngực bệnh nhi: Chuyện gì vậy?
Cửa PICU, một đám người PICU cuối cùng cũng đón được bác sĩ Tâm Ngoại.
"Bác sĩ Hàn, nhanh nhanh nhanh —"
Bác sĩ Hàn dẫn người mình là lao nhanh như chớp, cùng một đám binh mã PICU hỏa tốc như nước lũ tràn vào trong phòng bệnh của bệnh nhi. Y tá rầm rầm rầm đẩy thêm một xe cấp cứu vào.
Khi tất cả mọi người đứng trong phòng bệnh, nhìn về phía điện tâm đồ và các chỉ số trên máy theo dõi: Ơ?
"Không phải báo động sao?"
"Không phải tim ngừng đập rồi sao?"
"Là ai thông báo phải cấp cứu vậy?"
Từng người anh nhìn tôi tôi nhìn anh, giống như trò chơi truyền hoa trống tìm người đầu tiên phát ra báo động, muốn chất vấn cho rõ ràng đã xảy ra chuyện gì.
Bác sĩ Hàn tóm lấy bác sĩ trực ban của PICU trước: "Bác sĩ Diêu, là cậu trực ban sao?"
Mồ hôi bác sĩ Diêu rơi xuống: "Đúng, là tôi, tôi nghe bọn họ nói giường số 2 cấp cứu, lập tức bò dậy từ phòng trực gọi bọn họ thông báo Tâm Ngoại trước. Bọn họ nói bọn họ thông báo các anh rồi. — Y tá Lưu, cô nói xem là chuyện gì?"
"Không phải. Y tá thông báo cậu, cậu không vào xem trước là chuyện gì sao?" Bác sĩ Hàn nắm lấy cái lỗ hổng này của đối phương phun trước.
"Tôi đây là sau khi dậy từ phòng trực đi ra gặp các anh trước rồi, định vào cấp cứu trước mà." Bác sĩ Diêu biện hộ cho mình nói.
Y tá Lưu nhớ lại quá trình sự việc, nói với các bác sĩ: "Tôi thật sự nghe thấy tiếng báo động. Các anh có thể hỏi hai sinh viên y khoa có mặt tại hiện trường này."
"Họ là ai?" Bác sĩ Diêu lần đầu gặp mặt Tạ bạn học và Đới bạn học, nghi vấn trùng trùng.
"Họ là học sinh của bác sĩ Tào. Tôi nghe thấy nam sinh này nói, bảo cô ấy đừng thò tay vào làm ép tim trong lồng ngực cho bệnh nhân." Y tá Lưu nói.
Cái gì? Một sinh viên y khoa không được thầy giáo đồng ý và giám sát mà làm ép tim trong lồng ngực cho bệnh nhân nhóm khác, là to gan lớn mật rồi. Bất kể có làm sai hay không, bác sĩ Diêu buông lời: "Đi, gọi bác sĩ Tào xuống đây. Bảo anh ấy, học sinh của anh ấy gây họa rồi."
Đề xuất Xuyên Không: Bà Xã Nhà Tôi Đến Từ Ngàn Năm Trước