Về vấn đề này, tất cả những người đến thăm người bị thương chắc chắn đều muốn hỏi. Mọi người quan tâm nhất là tình trạng của cô ấy ra sao.
"Anh nói xem, cô ấy nhập viện Can Đạm Ngoại Khoa của các anh, có phải gan hay tỳ tạng (lá lách) có vấn đề không?" Thấy anh ta không nói lời nào, Thường Gia Vĩ sốt sắng hỏi.
Hà Quang Hữu bảo anh ta nhỏ tiếng một chút, cứ gào thét như vậy sẽ khiến những người không rõ tình hình hoảng loạn.
CT sơ bộ kiểm tra cho thấy Tỳ tạng chưa vỡ, chỉ là khối Huyết thũng đó quá gần Tỳ tạng, nên quy về Can Đạm Tỳ Ngoại Khoa điều trị.
"Anh là bác sĩ chủ trị của bệnh nhân phải không?" Thường Gia Vĩ tiếp tục túm lấy anh ta, đòi xem Bệnh lịch (hồ sơ bệnh án).
Hà Quang Hữu chắc chắn không cho xem, nói: "Không phải, bác sĩ chủ trị của bệnh nhân là Đào lão sư."
"Đào Trí Kiệt đâu?" Thường Gia Vĩ nhìn quanh tìm kiếm "vị Phật" kia.
Hà Quang Hữu không dám nói thẳng, Đào Trí Kiệt đang ở trong văn phòng riêng cần hít thở sâu để bình tĩnh lại.
Lúc này không chỉ Thường Gia Vĩ, những người khác đi theo phía sau nghe thấy lời này cũng bắt đầu bàn tán xôn xao.
Mọi người dùng giọng điệu không biết là nên thương hại người trong cuộc hay thế nào, nói rằng:
"Đã nói sớm rồi, nên nhắc nhở anh ta đi thắp hương bái Phật đi."
"Anh nói xem 'vị Phật' này lại là người cần đi bái thần nhất, cảm giác thế nào nhỉ."
Nói Đào Trí Kiệt xui xẻo thì đúng là có chút xui xẻo. Trước đây làm bác sĩ tuyến đầu phải quản bệnh của Trương Ngọc Thanh lão sư, đến khi làm Phó chủ nhiệm bác sĩ một mình đảm đương một phía, lại phải quản bệnh của Lỗ lão sư. Bây giờ, sư muội vừa xảy ra chuyện lại là việc của Can Đạm Ngoại Khoa anh ta.
Một vị y giả sợ nhất là nhận những ca như thế này, cầm dao mổ đi trị bệnh khai đao cho người quen, cảm giác chẳng khác nào biến tướng đòi mạng của chính bác sĩ. Chẳng trách suốt dọc đường, Đào Trí Kiệt sau khi phát hiện vết thương của người bị thương nằm trong phạm vi chuyên môn của mình đã bị dọa đến mức bủn rủn chân tay.
Thường Gia Vĩ chống nạnh, thầm nghĩ nếu không phải vị lão đồng học "người máy" kia đi vắng, lúc này cần nhất là "người máy" tới dùng khẩu khí lạnh lùng thúc giục "vị Phật" Đào Trí Kiệt này.
Bí Niệu Ngoại Khoa là nơi thích hóng hớt nhất, chuyện thế này tuyệt đối sẽ có người có mặt.
Trong hành lang vang lên tiếng chào hỏi: "Vi lão sư, anh tới rồi."
"Phải. Tôi vừa hay ở khoa chưa về, qua thăm đồng nghiệp." Vi Thiên Lãng nhiệt tình giải đáp thắc mắc của mọi người, vừa đi về phía bệnh phòng vừa hỏi những người khác, "Tình hình thế nào rồi? Thương ở đâu?"
Một nhóm người tóm tắt tình hình cho anh ta. Tiếp đó thấy Ân Phụng Xuân đi theo sau anh ta, mọi người lập tức liên tưởng đến chuyện của bạn gái Ân Phụng Xuân trước đó.
Tình hình tối nay có chút tương tự với ngày của Ngô Lệ Tuyền. Vi Thiên Lãng cũng lo lắng như những người khác, nói: "Nghe nói bác sĩ Tào dường như có mặt tại hiện trường."
"Phải, anh ấy và bác sĩ Đào cùng ở hiện trường." Những người khác lại thở dài, hai kẻ xui xẻo ở hiện trường nếu bị dọa cho mất mật cũng là bình thường. Bác sĩ cũng chỉ là người phàm, có đầy đủ thất tình lục dục.
Nghe nói Tào Dũng đang ở trong bệnh phòng bầu bạn với bệnh nhân.
Vi Thiên Lãng và Ân Phụng Xuân nhẹ nhàng đẩy cửa phòng bệnh, nhìn thấy Tào Dũng.
Hai tay nắm lấy cổ tay người bị thương, Tào Dũng không nhận ra có người đến, hơi cúi đầu. Thoạt nhìn thần thái này của anh, nếu không hiểu rõ tình hình sẽ khiến người ta tưởng rằng người bị thương sắp chết đến nơi.
Kẻ đáng thương. Một nhóm người không hẹn mà cùng lóe lên ý nghĩ đó.
Ân Phụng Xuân thở dài, tin rằng Tào Dũng cũng giống như anh, sẽ ghi nhớ chuyện ngày hôm nay suốt đời. Nghĩ đoạn, anh quyết định chưa báo tin cho bạn gái vội. Đợi tình hình người bị thương ổn định rồi hãy nói, tránh cho bạn gái lo lắng không cần thiết.
Ngoài hành lang bệnh phòng có một nhóm bạn học kéo đến. Do Nhậm Sùng Đạt cần thời gian để quay về, nên đã để lớp trưởng trực thay.
Đề xuất Trọng Sinh: Đích Tiểu Thư Trọng Sinh Trở Về Sát Phạt Điên Cuồng