"Gay, gay go thế nào, không phải không chảy máu sao?" Một đám quần chúng nhiệt tình nghe thấy lời Hà Hương Du, nhao nhao bàn tán sôi nổi.
Đào Trí Kiệt âm thầm thở dài.
Sư muội sư đệ không phải ai cũng có thể giống tiểu sư muội Tạ Uyển Oánh khi làm bác sĩ làm việc nói chuyện chín chắn trầm ổn lão luyện, tố chất nghiệp vụ hạng nhất, không cần anh làm sư huynh này lo lắng.
Trong tình huống như vậy, thân là một bác sĩ càng nên trầm tĩnh, đừng tùy tiện nói ra tiếng lòng gây hoảng loạn.
Hà Hương Du nói xong là ngậm miệng lại rồi.
Cái ánh mắt Đào Trí Kiệt liếc về phía cô ấy trước đó, chỉ thiếu nước vung roi giáo bảo cô ấy đứng trên bục giảng phạt đứng trước công chúng thôi.
Không dám nói chuyện nữa, Hà Hương Du chỉ đành lầm bầm trong lòng: Tiểu sư muội nói vị Phật này là thầy tốt. Vấn đề là ông thầy "tốt" này mỗi lần xử lý cô ấy đều ghê gớm lắm, khiến cô ấy vừa tức vừa muốn khóc.
"Sao lại gay go?" Mọi người xung quanh hỏi bác sĩ.
Tình hình một người bị thương nghiêm trọng hay không nghiêm trọng, không thể chỉ nhìn bề mặt cơ thể. Như vết thương đại chúng nhìn một cái có thể thấy rất nghiêm trọng, là tổn thương hở. Tổn thương cơ thể như vậy thông với bên ngoài dễ phán đoán. Đứa trẻ hiện tại này, bên ngoài cơ thể không thấy có vết thương rõ ràng, nếu bên trong cơ thể có tổn thương rất hiển nhiên tịnh không thông với bên ngoài, tổn thương như vậy gọi là Bế Hợp Tính Tổn Thương (tổn thương kín). Tổn thương kín mắt thường không nhìn thấy, thông thường cần đưa đến bệnh viện dựa vào máy móc kiểm tra ra, dễ gây ra phán đoán sai và bỏ sót chẩn đoán cho nhân viên cứu hộ.
Bác sĩ rốt cuộc là nhân viên chuyên nghiệp, sẽ không nói không thấy bề mặt người bị thương có vết thương liền lập tức đoán định vết thương người này nhẹ hay nặng. Làm thế nào để phán đoán vết thương trong tình huống không có máy móc, có thể kiểm tra Sinh Mệnh Thể Chưng (dấu hiệu sinh tồn) của người bị thương trước: hô hấp, mạch đập, huyết áp, trạng thái ý thức v.v. Bốn hạng mục trên hạng mục nào hiện trường đo ra số liệu sai lệch rồi, vết thương người này chắc chắn có vấn đề rồi không phải vết thương nhẹ. Nếu có trên hai hạng mục xuất hiện vấn đề, vết thương người này là lao thẳng đến xu thế ngày càng nghiêm trọng.
Sờ mạch đập đứa bé này, đang chậm lại, hô hấp cũng không tốt, huyết áp không kịp đo, gọi không phản ứng là trạng thái ý thức xảy ra vấn đề rồi, vạch mí mắt đứa trẻ kiểm tra Đồng Khổng Phản Xạ (phản xạ đồng tử), hai đồng tử dạng đầu kim.
Thực ra, ngay từ lúc nhìn thấy đứa bé này không động đậy cộng thêm một vết bầm tím trên đầu, bác sĩ có kinh nghiệm có thể đại khái phán đoán sơ bộ có tổn thương sọ não kín nghiêm trọng. Hô gay go, chính là vì nguyên do này.
Thấy mình không phán đoán sai, Hà Hương Du thở hắt ra, không nhịn được lại mở miệng: "Em đi gọi sư huynh Tào qua xem."
Sư muội này cứ phong phong hỏa hỏa, giống như dưới chân đạp phong hỏa luân đi vội vậy. Đào Trí Kiệt đại khái là bị chọc đến hết giận rồi, không dùng ánh mắt roi giáo nhìn cô ấy nữa, trầm ổn nhả chữ nói: "Bế xuống xe rồi nói."
Hà Hương Du muốn xông xuống xe gọi người phanh lại cái bánh xe gió dưới chân, trong khoảnh khắc xoay người, thấy bóng dáng đó bế đứa trẻ lướt qua trước mặt cô ấy đi xuống xe buýt cỡ trung rồi.
Làm đi làm lại, người ta là muốn tự mình bế đứa trẻ đi tìm sư huynh Tào nhanh hơn. Hà Hương Du cảm thán tốc độ tính toán của đại não mình có chút không theo kịp, dự tính chỉ có tiểu sư muội mới có thể theo kịp. Thảo nào cảm giác ấn tượng của tiểu sư muội đối với người đàn ông này không giống cô ấy.
Mọi người lần lượt tập trung người bị thương cứu được trong xe lại khu vực an toàn, chờ đợi tốp xe cứu thương thứ hai đến.
Nhân viên y tế lưu lại hiện trường rất bận rộn, cần phải từng người một tận khả năng thực hiện cấp cứu trước viện cho người bị thương.
Tạ Uyển Oánh lấy được đai cố định, dưới sự hỗ trợ của bạn học Ngụy tiến hành cố định lại bộ phận bị thương của bạn cùng bàn.
Khiến người ta kinh ngạc là, thái độ của Trương Vi bây giờ không giống nữa rồi.
Đề xuất Cổ Đại: Ly Nô Hận