Thời gian rời khỏi Hôn Sa Điếm là chập tối, mưa nhỏ dần, bầu trời hửng lên một tia trời quang mây tạnh có chút ánh nắng chiếu xuống tầng mây.
Tạ Uyển Oánh ngồi lên xe sư huynh Tào.
Nhậm Sùng Đạt ngồi xe bạn học cũ đến đổi sang ngồi xe bạn học Ngụy, hai người không làm bóng đèn nữa.
Những người khác ai lái xe đến thì lái xe về.
Khương Minh Châu và Vu Học Hiền muốn đi ăn tối dưới ánh nến, không vội về, tách khỏi bọn họ đi đường khác.
Đường về Quốc Hiệp khá đông đúc. Để về nhanh hơn, mấy chiếc xe vòng qua đường vành đai ngoài hy vọng có thể nhanh hơn chút. Lái đến nửa đường đột nhiên gặp phải tắc đường. Không rõ phía trước là tình huống gì dẫn đến tắc đường. Tào Dũng bọn họ lái xe chuẩn bị quay đầu tìm đường khác đi.
Lúc điện thoại reo, sợ sư huynh ném cho cô ánh mắt người bận rộn, Tạ Uyển Oánh quay mặt đi nghe điện thoại.
"Tạ Uyển Oánh, là tôi, cậu có nghe ra không?"
Là giọng của Trương Vi.
Tạ Uyển Oánh nghe, với quán tính nghề nghiệp bác sĩ thường ngày của cô, cô có thể nghe ra hơi thở của đối phương có chút không bình thường, hơi gấp, giống như bị bệnh vậy.
"Có chuyện gì, cậu nói đi."
Nghe thấy câu này của cô, Trương Vi ở đầu dây bên kia nói: "Cậu không định cúp điện thoại của tôi sao?"
"Nếu cậu thực sự muốn tôi cúp điện thoại, tôi đương nhiên có thể cúp." Tạ Uyển Oánh thẳng thắn nói. Bác sĩ sẽ phân tình huống mà xuất chẩn. Nếu nghe thấy có bệnh nhân cầu cứu mình rồi lề mề chậm chạp, đủ để chứng minh bệnh tình người này chưa nghiêm trọng đến mức cần bác sĩ vội vàng đi cấp cứu. Cô hoàn toàn có thể tôn trọng quyền tự lựa chọn bất kỳ nơi nào và bác sĩ nào để khám chữa bệnh của đối phương, không đi làm ngột ngạt cho bệnh nhân nữa.
Lần này quyền quyết định ném ngược lại vào tay đối phương. Bệnh nhân có quyền quyết định đối với cơ thể mình đồng thời chịu quyền trách nhiệm đầu tiên. Có muốn cầu cứu bác sĩ Tạ kêu cứu mạng hay không. Ý nghĩ này chắc chắn đang xoay chuyển điên cuồng trong đầu đối phương, mâu thuẫn đến mức sắp hành hạ chết nội tâm đối phương rồi. Có lẽ, trong lòng đối phương, bác sĩ Tạ sẽ cầu xin để được chữa cho cô ta.
Vì thế Trương Vi quả thực đã nghĩ như vậy và nói như vậy: "Cậu chỉ là sinh viên. Nhưng Hồ Hạo bọn họ nói cậu khá có bản lĩnh."
Đúng vậy, cậu một sinh viên y khoa nghe thấy có người muốn khám bệnh đáng lẽ phải kích động hơn bệnh nhân, chủ động xuất kích đùng đùng đùng xông ra cứu người. Cậu không phải đại lão có thể bày giá.
Tạ Uyển Oánh cạn lời rồi. Những bệnh nhân này sao có thể nghĩ về bác sĩ trẻ và sinh viên y khoa như vậy chứ. Sinh viên y khoa cũng cần tôn trọng ý nguyện của bệnh nhân trước tiên.
Giọng điệu của Trương Vi chứng tỏ nói những lời này không phải xuất phát từ bản ý của cô ta. Ủy khúc cầu toàn cầu cứu bạn cùng bàn, thật lòng là chuyện cả đời này cô ta nằm mơ cũng không ngờ sẽ làm ra.
Nghĩ lại hồi học trung học, bạn học Tạ Uyển Oánh cái gì cũng không có, muốn nghe nhạc không mua nổi đĩa, cần phải mượn Trương Vi cô ta. Một chiếc đĩa CD nhập khẩu một trăm tệ đối với bạn học Tạ Uyển Oánh là giá trên trời, băng cát-xét lậu một hộp mười tệ bạn học Tạ cũng tiêu thụ không nổi. Không giống Trương Vi cô ta, mỗi lần đi vào cửa hàng thấy cái nào thích hợp là cầm đi không cần hỏi giá.
Nói trắng ra, giáo dục ứng thí một phần lớn điểm cao đến từ việc luyện đề trước khi thi và có được tài liệu đề thi dự đoán nội bộ. Trương Vi cô ta có thể lấy được tài liệu nội bộ trước khi thi của trường trung học trực thuộc đại học sư phạm tỉnh, trường đó có giáo viên xuất thân từ tổ ra đề thi đại học, không nói đề thi cụ thể cũng có thể bắn tiếng hướng ra đề. Tạ Uyển Oánh có tài nguyên như vậy không? Không có.
Chẳng trách lúc thành tích thi đại học vừa công bố, cô ta và mẹ mình ngã ngửa chết cũng không tin cái tà này. Bọn họ dốc hết toàn lực thu thập đủ loại tài nguyên ưu thế kết quả không đánh bại được hai đứa con nhà nghèo, bảo bọn họ làm sao chịu nổi.
Đề xuất Hiện Đại: Cùng Em Trai Đỉnh Lưu Tham Gia Show Thực Tế Tiết Tấu Chậm Bạo Hồng