Những người có mặt thấy ánh mắt của Trương Lập không đúng lắm rồi.
Tên này muốn làm gì.
"Cô..." Trương Lập bỗng nhiên quay đầu, một ngón tay chỉ vào người Tạ Uyển Oánh, "Tôi nhớ cô."
Thời cấp ba Tạ Uyển Oánh từng đến nhà họ Trương làm khách, số lần đến đếm trên đầu ngón tay, có lẽ thỉnh thoảng gặp anh trai bạn cùng bàn ở nhà bạn cùng bàn, tuy nhiên ấn tượng không sâu.
Trong ký ức mơ hồ của cô về người này, hình như giống như Trương Vi nói, Trương Lập chỉ thích chơi máy chơi game trong phòng mình, khách đến cũng chưa chắc sẽ ra ngoài chuyên môn tiếp khách. Dù cho giữa chừng ra ngoài vào bếp lấy đồ ăn, gặp khách thì ném cho cái mặt lạnh, chẳng có chút lễ nghi phép tắc nào. Bố mẹ Trương Vi đều không nói được con trai, huống chi là Trương Vi.
Trương Vi mỗi lần cảm thấy anh trai mình làm mất mặt trước bạn học, đỉnh đầu mây đen một cục.
Chưa đối mặt được hai lần, anh trai Trương Vi này lại nhớ cô là ai?
Trương Lập sao có thể không nhớ người này. Là bạn cùng bàn của em gái hắn mà, được bố hắn mẹ hắn nhận định là cô gái xinh đẹp. Hắn thừa nhận, bạn cùng bàn này của em gái là tướng mạo xinh đẹp. Vấn đề là, người này hình như là một kẻ ngốc, đến nhà hắn cũng không biết phải nịnh nọt hắn, chưa từng chủ động chào hỏi hắn. Nói không chừng là em gái hắn xúi giục bạn học không nói chuyện với hắn, coi hắn là không khí. Trong suy nghĩ của hắn, Tạ Uyển Oánh trước mặt trước sau gì cũng cùng một giuộc với em gái hắn.
Không nói chuyện với Trương Lập là do người ta căn bản không giống như người muốn chào hỏi cô. Tại sao cô phải chủ động quấy rầy vị đại gia này chứ.
"Cô có phải tên là Tạ Uyển Oánh không?"
Câu nói này của Trương Lập vừa thốt ra, bọn Triệu Triệu Vĩ căng thẳng trước. Lời này chứng minh đầy đủ đối phương nhận ra bạn học Tạ là ai rồi.
"Phải." Không thừa nhận không được, trên thẻ bác sĩ đeo trước ngực có viết rồi, trừ khi người ta không biết chữ.
"Cô đến an ủi con trai tôi."
Cái gì!
Trương Đức Thắng và Triệu Triệu Vĩ tranh nhau giải thích với người nhà: "Anh đừng nhầm lẫn, cậu ấy không phải bác sĩ điều trị chính của đứa bé này, anh tìm cậu ấy vô dụng."
"Cô ta không phải bác sĩ sao? Cô ta không làm việc đứng ở đây làm gì? Muốn xem náo nhiệt của con trai tôi sao?" Ngón tay Trương Lập chỉ vào đầu cả đám bọn họ.
Tên vô lại này, đúng thật là một tên vô lại. Rõ ràng biết sinh viên y khoa đứng ở đây chủ yếu là để học tập tuyệt đối không thể nào là xem náo nhiệt.
"Chính các người nói, tôi và vợ tôi không an ủi được con rồi thì bác sĩ các người làm. Tôi bảo cô ta đến an ủi con trai tôi có gì sai sao? Sao hả, cô ta ngay cả an ủi một đứa trẻ cũng không làm được phải không?"
Đặc điểm của kẻ vô lại là, có thể đổi trắng thay đen, đem chuyện vô lý trải qua một hồi tuyên truyền cảm xúc tuyên truyền mình là nhóm yếu thế, đánh ngược một đòn.
"Được rồi." Bác sĩ Điền và bác sĩ Vương nhìn nhau một cái, ngăn cản đám học sinh Triệu Triệu Vĩ đang muốn tiếp tục tranh chấp với người nhà, nói với người nhà, "Được, chúng tôi để cô ấy chăm sóc con nhà anh. Như vậy các vị phụ huynh có thể yên tâm ra ngoài rồi."
Thầy ơi!? Mấy nam sinh Triệu Triệu Vĩ kinh ngạc. Đây là chủ động đẩy bạn học Tạ vào đống lửa.
Làm việc trên lâm sàng là bắt buộc phải có sự giác ngộ này, chấp nhận đủ loại làm khó dễ của người nhà bệnh nhân. Nếu bạn cãi nhau với đối phương, kết quả cuối cùng duy nhất là bệnh nhân chịu thiệt. Từ phương diện xã hội mà nói, nhân viên y tế có thể cãi nhau với người nhà. Nếu nhân viên y tế liên lụy đến bệnh nhi vô tội, tuyệt đối là sẽ bị tất cả mọi người chỉ vào mũi chửi chết.
An ủi cảm xúc trước phẫu thuật của bệnh nhi quả thực là phạm vi công việc của nhân viên y tế Nhi Khoa, không chối cãi được.
Làm bác sĩ là như vậy, việc nhỏ không nhịn sẽ làm loạn mưu lớn.
"Cô ta được không, chồng?" Mẹ Đào Đào đầy mặt nghi ngờ đối với nữ bác sĩ trẻ tuổi như Tạ Uyển Oánh.
Đề xuất Cổ Đại: Quận chúa kiều diễm, tử địch cuồng loạn lại xảo trá mị hoặc