Bất kể là tình huống nào ở trên, đối với việc cấp cứu người bị điện giật chắc chắn cấp cứu tim là số một. Thời gian đầu tiên làm Tâm Phế Phục Tô Thuật (CPR) chạy đua với tử thần. Do không ít người bị điện giật có hiện tượng chết giả, nhân viên cứu hộ không thể vì người bị thương ngừng thở ngừng tim mà dễ dàng bỏ cuộc, phải liên tục không ngừng làm Tâm Phế Phục Tô trước khi xe cứu thương đến.
Tạ Uyển Oánh và bạn học Ngụy chia nhau làm ép tim một kèm một cho hai mẹ con này. Hai người bọn họ lúc này bận đến mức ngay cả thời gian gọi điện thoại xe cứu thương cũng không có, chỉ đành hy vọng hàng xóm bên cạnh hoặc người qua đường nghe thấy động tĩnh đến giúp đỡ.
"Người đâu, mau có người đến giúp cứu người..." Hai bạn học vừa làm ép tim, vừa gân cổ lên hét cứu người.
Sống ở nơi không có mấy lưu lượng người qua lại sợ nhất chuyện này, một khi xảy ra tai nạn và tình huống đột xuất, muốn tìm một người giúp cứu người cũng rất khó.
Đại khái là hô hoán tròn năm sáu phút sau, cuối cùng trên đường trong khu cũng xuất hiện một luồng đèn xe. Xuất hiện là một chiếc xe con thương vụ màu xám, không tính là cao cấp, có chút khiêm tốn.
"Tề tổng, hình như phía trước có người đang kêu cứu." Tài xế lão Lưu lái xe đưa tổng giám đốc về nhà, hai mắt quan sát kỹ tình hình đường xá tối đen phía trước báo cáo tình hình với tổng giám đốc.
Một người ngồi ở ghế sau xe, Tề Vân Phong cúi đầu xem vài bản báo cáo tài chính trong tay, lông mày thỉnh thoảng nhíu chặt. Nghe thấy tài xế nói vậy xoạt cái ngẩng đầu lên, nghiêm giọng hỏi: "Cậu nói cái gì?"
Có người kêu cứu, chẳng phải là chuyện rất lớn sao?
"Là có tiếng người kêu cứu, Tề tổng, hay là ngài mở cửa sổ xe nghe thử xem." Tài xế lão Lưu nói.
Tay phải đưa ra hạ cửa sổ xe bên cạnh xuống, ập vào mặt là một luồng gió lạnh thấu xương, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng kêu cứu của con gái lẫn trong tiếng gió. Giọng cô gái trong trẻo thấu đáo, giống như suối nguồn trong núi, giống như kiếm đi vách núi, lộ ra sự kinh mang tứ phía tràn đầy dung tích phổi.
Là giọng của cô ấy, anh tuyệt đối sẽ không nhận nhầm. Chỉ cần nghe qua một lần sau này rất khó nhận nhầm. Giọng của cô ấy là khác biệt, sở hữu khí khái hào hùng hiên ngang trung khí mười phần hiếm có ở con gái, giống như Mộc Quế Anh cầm soái ấn.
Bây giờ giọng cô ấy xuất hiện ở gần nhà anh tại Thiên Phủ Nhất Hào, là chứng tỏ ở đây có bệnh nhân rồi? Nghĩ đến thân phận của cô, điều duy nhất anh có thể nghĩ đến là cô đang cứu bệnh nhân.
"Không thấy có xe cứu thương." Tài xế lão Lưu hét lên, cũng nhận ra là tiếng kêu cứu của bạn học Tạ, hai tay đánh gấp vô lăng đến gần tín hiệu cầu cứu.
Xe cứu thương là xe đặc chủng, giống như xe cảnh sát xe cứu hỏa trên nóc xe đội đèn xe màu đỏ như vương miện nhắc nhở mọi người nhường đường cho lối đi cứu mạng.
Dọc đường quả thực không thấy đèn cảnh báo màu đỏ của xe cứu thương nhấp nháy.
Tề Vân Phong quay đầu lại, dựa vào cửa xe tìm kiếm bóng dáng cô.
Trong màn đêm, cùng với chiếc xe con chạy lại gần, nhìn thấy có hai người quỳ trên nền xi măng đang làm cấp cứu cho hai người khác. Hai nhân viên cấp cứu giữa mùa đông mà mồ hôi như mưa, hoàn toàn không dám tạm dừng động tác cứu người của mình.
Tình huống này rất không ổn, rất nguy cấp.
Xe phanh lại.
Tiếng phanh xe khiến bạn học Tạ và bạn học Ngụy ngẩng đầu lên một chút xem là ai đến.
Hai luồng đèn trước xe bên kia đường trắng xóa rạch phá màn đêm tĩnh mịch như ánh sáng thần thánh, vào thời khắc nguy cấp này khiến người ta như đang ở giữa biển khơi mênh mông nhìn thấy ngọn hải đăng hy vọng. Người đến bất kể là ai, chỉ cần là đến giúp cứu người, trong lòng hai bạn học giống như kỵ sĩ cưỡi ngựa từ trên trời bay xuống hào quang rực rỡ. Ai bảo hai người tại hiện trường làm ép tim đến mức sắp kiệt sức, quá khao khát có người đến chi viện.
Đề xuất Ngược Tâm: Hồn Phách Rời Đi, Phu Quân Ta Hóa Cuồng