Thời khắc mấu chốt, Tạ Uyển Oánh giơ tay nói với mấy bạn học: "Tôi biết có một người, anh ấy chắc biết cách làm bánh kem sô cô la, trù nghệ của anh ấy rất tuyệt, trong nhà có rất nhiều sách nấu ăn."
Bạn học Tạ nói ai vậy? Trong lòng mấy nam sinh bỗng hiện lên một dự cảm rất không lành.
"Sư huynh Tào." Tạ Uyển Oánh trả lời không cần suy nghĩ không cần do dự.
Cô không biết làm điểm tâm, sư huynh Tào thì khác, quá biết cách sống, làm gì cũng biết. Mẹ cô khen trù nghệ của sư huynh Tào là số một. Sư huynh Tào từng tặng cô rất nhiều điểm tâm để ăn, chắc là có nghiên cứu về điểm tâm.
Nói ra căn cứ của mình cho các bạn học nghe, tin rằng các bạn học sẽ tán thành suy nghĩ của cô.
Mấy nam sinh đứng trước mặt cô nghe thấy ba chữ kia từ miệng cô, đã trong nháy mắt bị đông cứng thành que kem.
"Các cậu thấy thế nào? Tôi gọi điện thoại cho sư huynh Tào hỏi anh ấy cách làm sô cô la." Thấy mấy bạn học không lên tiếng có thể là ngại gọi điện thoại cho sư huynh, Tạ Uyển Oánh cầm điện thoại lên tự mình làm ngay không chậm trễ.
"Oánh Oánh à!" Mấy nam sinh phản ứng lại định đưa tay cướp điện thoại của cô, "Cậu đợi đã..."
Nói ra cho sư huynh Tào nghe thì còn tính là bất ngờ gì nữa. Đoán chừng sư huynh Tào sẽ nói mấy người bọn họ và sư huynh Hoàng giống nhau là đồ ngốc nghếch rồi.
Nhìn phản ứng quá lớn của mấy bạn học, Tạ Uyển Oánh nghiêm túc giải thích: "Các cậu yên tâm, sư huynh Tào sẽ không ngại giúp đỡ đâu."
Bạn học Tạ không biết, sư huynh Tào là người tốt sẽ không ngại, sư huynh Tào sẽ cười chết bọn họ mất. Mấy nam sinh khóc ròng trong lòng.
Cuộc điện thoại này không ngăn được, vậy mà lại thông rồi.
Mấy nam sinh trố mắt nhìn cuộc điện thoại mà bạn học Tạ nhất quyết gọi này.
Tạ Uyển Oánh nghĩ là không thể lãng phí thời gian nữa, Valentine sắp đến rồi, mọi người bình thường không rảnh, hôm nay làm không xong e là quà không tặng được nữa. Hơn nữa tạm thời không nghĩ ra ứng cử viên nào khác thích hợp. Cô thừa nhận mình là người khá mặt dày, lúc quan trọng cần tìm thầy và sư huynh thì không chút mơ hồ.
"Sư huynh, anh đang bận ạ?"
Nếu sư huynh đang bận, cô sẽ không làm phiền trước.
"Hôm nay anh nghỉ ở nhà." Tào Dũng thấy là cô gọi đến, giọng nói êm tai bảo cô, "Vốn định tìm em hỏi xem em có được nghỉ không. Mấy cuốn tạp chí cửa hàng áo cưới em xem xong chưa, có cảm thấy phong cách nhà nào phù hợp không, nếu không anh giúp các em đi hỏi tiếp."
Nghe thấy anh nói vậy, bên cạnh có người lầm bầm cười, cười cái cớ hẹn con gái nhà người ta ra ngoài của anh quá Tư Mã Chiêu người qua đường đều biết. Đương nhiên, lời này đối với bạn học Tạ "một gân" thì chẳng có tác dụng gì.
Sư huynh Tào nhiệt tình, Tạ Uyển Oánh cảm ơn nói: "Em đưa tạp chí cho nhị sư tỷ rồi. Nhị sư tỷ nói cần thời gian nghiên cứu chút, chưa quyết định."
"Quyết định xong thì bảo anh, anh đưa các em đến cửa hàng xem mẫu thực tế. Có một số thứ khác biệt so với hình ảnh." Tào Dũng nói, nhớ ra cô gọi điện thoại đến không thể nào là vô sự không lên điện Tam Bảo, hỏi, "Em đang ở Thủ Nhi à?"
Nghĩ cô bình thường chỉ có việc học tập công việc mới chủ động gọi điện thoại cho người ta. Tào Dũng nghĩ ngợi có phải cô gặp vấn đề trên lâm sàng không, không khỏi nhíu mày, nghĩ ông anh hai kia của mình dẫn học sinh kiểu gì mà dẫn thành thế này.
(Tào Chiêu: Hôm nay chuyện này sao lại đổ lên đầu tôi rồi?)
"Em không ở bệnh viện. Hôm nay em được nghỉ cùng các bạn học ra ngoài làm sô cô la."
"Làm sô cô la?"
"Vâng, các bạn trong lớp nói hy vọng ngày Valentine có thể nhận được sô cô la."
Tào Dũng: ... Có chỗ nào đó sai sai.
Mấy nam sinh tại hiện trường muốn ôm mặt.
"Bọn em làm nửa ngày nấu nát hai nồi bột ca cao rồi, cần tìm người hướng dẫn. Sư huynh từng làm bánh kem sô cô la chưa? Em cảm thấy anh rất biết nấu cơm có thể cũng biết làm bánh kem sô cô la." Tạ Uyển Oánh nói ra suy nghĩ của mình.
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Ta Chủ Động Gả Cho Kẻ Ăn Chơi, Trúc Mã Hối Hận Đến Phát Điên