(Tào Chiêu: Cười ~ Quả nhiên là vậy, cái đứa một gân này, anh không nói thì cô bé tuyệt đối sẽ không nói bừa.)
Bước vào cấp cứu.
Cấp cứu bệnh viện đều như chiến trường rực lửa.
Ngoại trừ bạn học Tạ đã từng đến nơi này, mấy vị bạn học còn lại và Đới Nam Huy đều bị khung cảnh ồn ào như tiếng pháo nổ của phòng cấp cứu Nhi khoa dọa sợ.
"Oánh Oánh, tối qua cậu đã đến đây rồi sao?" Bạn học Ngụy Thượng Tuyền nhớ lại lời phụ đạo viên nói, lén hỏi cô một câu.
Trương Đức Thắng cũng căng thẳng hỏi theo: "Oánh Oánh, tối qua cậu đã đến, không nghe nói giáo viên hướng dẫn chúng ta là ai sao?"
Theo lý thuyết kế hoạch thực tập đã sắp xếp xong, kiểu gì cũng sẽ tiết lộ chút tin tức nội bộ ra ngoài.
Trong giọng nói của các bạn học để lộ ra tâm trạng nơm nớp lo sợ. Tạ Uyển Oánh nói: "Các thầy không có ai xấu cả."
Trương Đức Thắng muốn gục đầu xuống đầu hàng: Bạn học Tạ cậu đừng có một gân như thế, sắp làm bọn tôi gấp chết rồi.
"Thầy giáo trông như thế nào?" Phan Thế Hoa hỏi.
Hình như bạn học Phan rất để ý đến nhan sắc của thầy giáo. Cân nhắc đến việc bản thân bạn học Phan có nhan sắc cao. Nếu thầy giáo là người đó, Tạ Uyển Oánh đáp: "Thầy này trông rất đẹp."
Bạn học Phan trâu bò, không hổ là người hiểu rõ hoạt động tâm lý của bạn học Tạ nhất, mắt thấy Sherlock Holmes Phan thành công moi được thông tin từ miệng bạn học Tạ. Mọi người nhìn vào mặt bạn học Phan. Phan Thế Hoa đã thu được thông tin quan trọng từ biểu cảm vi diệu của cô, rít lên hai ngụm khí lạnh.
Ba vị bạn học còn lại chuyển sang vây quanh cậu ta hỏi: "Cậu nói đi, Thế Hoa. Oánh Oánh không nói thì cậu nói."
Dựa vào đâu mà bạn học Tạ không nói thì cậu ta có thể nói. Bạn học Tạ không nói có nguyên nhân, cậu ta nói là tìm chết. Bị mấy người mấy cái tay túm kéo áo, Phan Thế Hoa nỗ lực duy trì trận địa: "Oánh Oánh nói không sai, thầy này đẹp trai hơn tôi. Dù sao các cậu cũng sắp gặp người ta rồi."
Tạ Uyển Oánh nhân đây bổ sung đính chính một câu: "Tôi không biết đâu nhé."
Thần Tiên Ca Ca không nói với cô, là cô đoán.
Khụ khụ. Nhâm Sùng Đạt hắng giọng hai cái để đám lâu la phía sau yên lặng.
Phía trước đã đến đích. Chủ nhiệm Lý giơ tay gõ gõ cửa văn phòng, gọi: "Chủ nhiệm Tào, cậu có ở đó không?"
"Cậu ấy có ở đó. Chủ nhiệm Lý." Có người bên trong lên tiếng, đi ra mở cửa cho người ta.
Mấy vị bạn học ngước nhìn tấm biển chỉ dẫn treo ở cửa văn phòng: Văn phòng Chủ nhiệm khoa Cấp cứu.
Người hướng dẫn bọn họ chẳng lẽ là Chủ nhiệm khoa Cấp cứu? Đám Triệu Triệu Vĩ, Trương Đức Thắng kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt.
Phan Thế Hoa cũng kinh ngạc đến mức giật mí mắt, nhớ lại lần trước gặp người ở chỗ bạn học Tạ, người đó không nói mình là lãnh đạo.
Mấy người quay đầu nhìn bạn học Tạ.
Trong lòng Tạ Uyển Oánh: Haizz, đúng là Thần Tiên Ca Ca rồi.
Mấy vị bạn học không kịp hỏi cô nữa, sau khi cửa mở xuất hiện một nam bác sĩ trẻ tuổi. Mặc áo blouse trắng, cao khoảng một mét bảy tư, nho nhã lịch sự, không đeo kính, không béo không gầy trông rất gọn gàng nhanh nhẹn.
"Vị này là bác sĩ Trình Dục Thần, là bác sĩ chủ trị khoa Ngoại tim mạch 2 của bệnh viện chúng tôi." Chủ nhiệm Lý giới thiệu nhân vật mới với mọi người.
Bác sĩ Trình Dục Thần nhìn lướt qua bọn họ, dường như đã nghe ai đó nói bọn họ là ai rồi, trực tiếp nhường chỗ cho bọn họ.
Chủ nhiệm Lý dọc đường không quản phiền phức lại giới thiệu người cho khách: "Bác sĩ Trình là kiện tướng chạy cự ly ngắn nổi tiếng của bệnh viện chúng tôi, thường xuyên giành giải nhất chạy trăm mét. Chủ nhiệm Tào của chúng tôi cũng vậy, gậy cuối cùng của đội vô địch tiếp sức 4x100m vĩnh viễn là cậu ấy."
Chủ nhiệm Tào?
Người đi vào nhìn sang, ban đầu không nhìn thấy người. Chủ yếu là phía trước có một đám người trẻ tuổi vây quanh, có thể đa phần là sinh viên y khoa của bản viện Thủ Nhi, vây nhân vật chính đến mức gió thổi không lọt.
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Ta Chủ Động Gả Cho Kẻ Ăn Chơi, Trúc Mã Hối Hận Đến Phát Điên