2243
Trong ngữ khí của mẹ Tạ tràn đầy sự chân thành và thuần túy phát ra từ tận đáy lòng, Lỗ lão sư có thể cảm nhận được tâm huyền của mình khẽ rung động.
"Lão sư, tính tôi ăn ngay nói thẳng, chuyện giảng bài là việc của giáo viên các vị. Tôi chưa từng dùi mài kinh sử ở Y Học Viện, đối với y học dốt đặc cán mai, chỉ biết bác sĩ thường nói muốn sáng tạo Sinh Mệnh Kỳ Tích thì tâm thái rất quan trọng, không biết lời này là thật hay giả."
"Chị nói đúng lắm. Tôi vẫn luôn muốn gặp mặt chị. Oánh Oánh tôi có quen, con bé là một cô nương rất tốt, khiến tôi và những người khác rất muốn gặp xem ba mẹ nó là người thế nào."
"Đầu óc ba nó cứ như bị lừa đá vậy, thực ra là sau khi gặp trắc trở thì mất hết niềm tin, nghe người ta nói gì tin nấy. Tôi và ba nó cũng chỉ là người bình thường." Đối diện với người thầy mà con gái tin tưởng, Tôn Dung Phương thẳng thắn giao lưu chân thành, "Oánh Oánh nhà tôi tự mình khắc khổ, nhưng mà, khuyết điểm của nó tôi làm mẹ chưa bao giờ che giấu. Ngày đầu tiên đến đây, tôi từng nói với Tào bác sĩ là con bé không biết ăn nói. Tào bác sĩ lại biện hộ cho nó, bảo nó rất biết nói chuyện, là do người khác không biết lắng nghe nó nói thôi."
Tào Dũng bao che khuyết điểm đến mức này sao?
Lỗ lão sư ở đầu dây bên kia cười ha hả, cười đến mức sắp tắt thở.
Trương Hoa Diệu vội vàng đưa tay vỗ lưng cho mẫu thân để tránh cụ cười đứt hơi, đồng thời nhướng mày: Tên Tào Dũng này, quả đúng như Thân Hữu Hoán nói, yêu vào là biến thành người khác rồi ——
Hiện trường những người khác nghe thấy lời mẹ Tạ vô tình tiết lộ.
Thường Gia Vĩ trong lòng nghẹn một bụng khí: Tên Tào Dũng này thế mà còn biết nịnh nọt con gái hơn cả hắn, trước đây hoàn toàn không nhận ra.
Địch Vận Thăng và Tào Chiêu nhìn người nhà mình: Được, được lắm, người nhà bọn họ, bát tự chưa có một phiết đã lo nghĩ cách bảo vệ vợ rồi... Cứ cái đà này, còn muốn giấu giếm cái gì nữa.
Tào sư huynh là người tốt đại nhân đại lượng nên mới nói đỡ cho cô như vậy. Tạ Uyển Oánh nghĩ đến đây, mắt không dám nhìn mặt sư huynh, sợ sư huynh xấu hổ.
Tào Dũng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, cho rằng bản thân nói không sai, kẻ nói xấu cô mới là động cơ không thuần khiết, đáng phê bình.
Trò chuyện với mẹ Tạ rất cao hứng, Lỗ lão sư luyến tiếc không muốn cúp máy.
Mắt thấy hai vị trưởng bối buôn chuyện điện thoại sẽ còn rất lâu. Những người khác tạm thời không quấy rầy hai vị bô lão tâm tình.
Địch Vận Thăng và Tào Chiêu xách theo nửa con vịt tương cáo từ. Tào Dũng tiễn người nhà ra cửa.
Đám bạn học đưa mắt nhìn các đại lão rời đi.
Tiêu Đóa Đóa đi tới nắm tay Phan ca ca, nói anh trai đẹp trai vừa đi là bác sĩ nhi khoa.
Phan Thế Hoa và các bạn học khác liếc mắt nhìn nhau: Ca ca của Tào sư huynh cư nhiên là đại lão của Thủ Nhi Sở (Viện Nhi Thủ Đô).
Ba người nhà họ Tào đi xuống lầu. Thấy không còn ai, tay Tào Chiêu khoác lên vai em trai, thổi gió bên tai: "Có cần anh giúp chú mày thăm dò khẩu phong của cô bé không?"
"Không cần." Tào Dũng một miệng cự tuyệt.
"Chú mày tưởng anh thăm dò cái gì. Chuyện giữa hai đứa anh không quản." Tào Chiêu vỗ lưng em trai, "Cái anh nói là, trong lòng cô bé đang nghĩ gì, tại sao lại theo nghề y."
Ông anh hai này của anh, lần đầu gặp mặt cô dường như đã nhận ra điều gì, hoặc nghe ai nói gì đó về cô. Tào Dũng trầm tư giây lát, nói: "Anh đừng kích động cô ấy."
"Yên tâm. Anh nào dám làm tổn thương cô bé. Chỉ là, người mà mang theo bí mật không thể cho ai biết để làm bác sĩ thì không tốt đâu." Tào Chiêu nói.
"Cô ấy không phải ——"
"Không nói cô bé sẽ làm hại người khác. Làm bác sĩ cần phải có tâm thái tốt. Nếu cô bé có tài hoa, anh tin chú cũng không muốn nhìn thấy có một ngày bản thân cô bé sụp đổ trước, rồi không thể làm bác sĩ nữa." Tào Chiêu nói lời này đồng thời liếc nhìn khuôn mặt trầm mặc của em trai, biết đã chạm đến câu chuyện sâu kín trong lòng đối phương.
Có những bác sĩ bản thân sụp đổ trước cũng không hiếm gặp, quan trọng hơn là em trai hắn đã từng gặp phải người như vậy rồi.
Đề xuất Huyền Huyễn: Tông Môn Lạc Phách Nương Tựa: Sư Tổ, Cầu Vớt Vát!