“Anh vừa gọi điện cho ai vậy?” Ân Phụng Xuân hỏi.
“Một người bạn giới kinh doanh.” Ngô Lệ Tuyền nói qua loa vài câu, cô biết Tề Vân Phong chưa muốn sớm bại lộ thân phận.
Thấy cô không muốn nói, Ân Phụng Xuân chẳng hề miễn cưỡng.
Dưới lầu lại vang tiếng bước chân, có người đến.
“Anh Tào.” Tạ Hữu Thiên phát hiện anh trai đến đầu tiên, chạy vội ra cửa cầu thang.
Tiêu Đóa Đóa kiễng chân nhỏ nhìn theo nhưng không thấy anh Phan, thất vọng cúi đầu.
Tào Dũng xoa đầu đứa trẻ, bước vào nói với mọi người: “Tìm thấy xe rồi, họ bảo điều hai xe tám tấn đến bốc hàng chắc là đủ.”
“Tào sư huynh, không ổn. Tiểu sư muội vừa tính toán, phải dùng xe năm tấn. Loại tám tấn không thể tiến vào, góc cua cổng vào không dung nạp nổi chiều dài xe tám tấn.” Hoàng Chí Lỗi vội vàng nhắc nhở sư huynh có sơ sót.
Cái gì? Tào Dũng ngẩn người, ánh mắt nhìn tiểu sư muội ẩn chứa vẻ kinh ngạc: Ngay cả chuyện này em cũng tính toán luôn rồi?
Chạm phải ánh mắt Tào sư huynh, Tạ Uyển Oánh hơi lúng túng: “Vâng. Lúc đến em thuận đường quan sát, phát hiện vấn đề này.”
Tào Dũng mỉm cười, khen ngợi: “Em thật Tâm Tế.”
Tạ Uyển Oánh hơi ngượng ngùng.
Tiếp nhận đề nghị, Tào Dũng gọi điện bảo phía phái xe đổi sang loại năm tấn.
Nghĩ đến việc Ngụy đồng học cũng phái xe, Tạ Uyển Oánh nói với Tào sư huynh: “Sư huynh, anh bảo họ không cần đổi xe đâu. Ngụy đồng học nói có thể nhờ phụ thân cậu ấy điều xe qua, cũng đã tìm được kho bãi.”
Tào Dũng quay đầu, cầm điện thoại báo hiệu đã trao đổi xong, chân mày thoáng qua vẻ bất lực: “Họ bảo xe khởi hành rồi. Chỉ là không suy tính chu toàn như em, không ngờ xe không thể vào Tiểu Khu này. Họ bảo không sao, xe tám tấn đậu ngoài đường lộ bốc xếp. Công nhân bốc vác kéo xe kéo tay đi thêm vài bước cũng chẳng vấn đề gì lớn.”
“Bây giờ là mấy giờ, xe họ vào được Nội Thành không?” Tạ Uyển Oánh hỏi.
“Họ có Thông Hành Chứng vào nội thành, không khắt khe lắm. Họ bảo đây không phải trung tâm thành phố, sau bảy giờ tối xe có giấy phép là vào được.” Tào Dũng đáp.
Xe Tào sư huynh đã tới, đành bảo Ngụy đồng học không cần phái xe nữa. Tạ Uyển Oánh gọi điện thông báo cho Ngụy Thượng Tuyền.
Cuộc gọi đầu tiên không thông, ước chừng Ngụy Thượng Tuyền bận việc khác. Đợi một lát, lần thứ hai thông máy, Ngụy Thượng Tuyền không đợi cô mở lời đã cướp lời: “Oánh Oánh, cậu bảo bạn cậu đừng lo. Ba tớ nghe xong bảo kẻ kia làm ăn không có tâm, trong giới kinh doanh sẽ mang tiếng xấu. Tìm xe tìm kho chỉ là chuyện nhỏ. Xe công ty tớ tới ngay đây, trên xe sắp xếp công nhân bốc xếp lành nghề khoảng bốn năm người đúng như cậu dặn. Ba chiếc xe năm tấn sắp đến chỗ cậu rồi, cậu lưu ý nhé. Tớ bắt xe từ trường qua cần thời gian, cậu cứ ghi lại biển số ba xe tải trước đi. Nếu không nhớ biển số thì nhìn logo công ty sơn bên ngoài xe, công ty ba tớ tên là Vân Cảng.”
Cạn lời. Phụ thân bạn học quá nhiệt tình giúp đỡ, Tạ Uyển Oánh nhất thời không biết mở lời từ chối hảo ý Đại Lão thế nào.
Ước chừng chỉ có thể tiếp nhận viện trợ hai bên, hai đoàn xe đến bốc hàng một lượt cho xong cũng được.
Nghe thấy Tào Dũng đến, Ngô Lệ Tuyền và Ân Phụng Xuân đi xuống lầu hội quân với mọi người.
Ân Phụng Xuân nói với Tào Dũng: “Lệ Tuyền bảo tìm được bạn sắp xếp xe rồi, bảo chúng ta không cần tìm người phái xe nữa.”
“Tôi vừa nghe họ bảo tìm được xe rồi. Vấn đề là, trước đó bạn tôi đã đồng ý, tôi vừa gọi điện nói thì họ bảo xe đang tới rồi, đành phải cùng bốc hàng thôi.” Tào Dũng nói.
Đề xuất Xuyên Không: Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang