Nhìn con gái dùng bữa, gương mặt Tôn Dung Phương tràn đầy ý cười, hỏi: “Hôm nay con có cần về bệnh viện trực nữa không?”“Không cần, hôm nay nghỉ.” Tạ Uyển Oánh đáp.“Ăn xong con cứ ngủ một giấc thật ngon. Trưa nay mẹ nấu cho con. Con muốn ăn gì? Cứ nói mẹ, lát mẹ ra chợ mua.” Tôn Dung Phương xoa tay hăm hở, đã sớm chuẩn bị tinh thần lên kinh đô làm đại trù cho...
Đề xuất Hiện Đại:
Mười Năm Làm Thế Thân Cho Em Gái Song Sinh